Sách này chia sẻ mục đích hỗ trợ người đọc cá nhân chưa có điều kiện mua sách giấy, hoàn toàn miễn phí và phi lợi nhuận. Sách được sưu tầm nhiều nguồn khác nhau mọi bản quyền thuộc về Tác Giả & Nhà Xuất Bản!

Giới thiệu & trích đoạn ebook

“Sắp tới còn là bạn với nhau được không?”

Sao T có thể làm vậy được chứ? Đàn hát những bài nhạc đó! Bão nổi lên rồi, quét sạch ai? Quét anh Cao nổ tung trên trời? Quét ba mình vào trại giam không biết ngày về? Mình giận T ghê gớm.

Mình đã quyết định sẽ không đi với chú Việt. T vì mẹ, P cũng vì ba mẹ mà ở lại, chẳng lẽ mình bỏ mẹ lại một mình trong cảnh khổ đau này? Thương mẹ quá…

Sắp tới bọn mình sẽ thế nào đây? còn là bạn với nhau được không? Không có gì và không một ai… Nhưng T kiểu này chắc thế nào cũng thay đổi… còn mình thì làm sao sống được với chế độ này? Không đồng chí được đâu nha bồ T. Thương thì thương chứ không có chuyện đó đâu!

(nhật ký của Thương)

Một chiếc Jeep mui trần treo cờ xanh đỏ ngôi sao vàng ào ào chạy vào sân Học viện Quốc gia Hành chánh. Ngồi chen chúc trên xe có khoảng bảy, tám người mặc đồ đen và quân phục, tay thắt băng đỏ, cầm súng AK. Chừng chục chiếc Honda chạy theo sau, có lẽ của dân “Cách mạng 30”[6], mặt mũi ai nấy oai phong lẫm liệt. Đoàn xe lượn nửa vòng sân rồi dừng lại trước khu nhà chính.

Tiềm đứng tựa ban-công hành lang tầng trệt, lặng lẽ nhìn ra.

Học viện Quốc gia Hành chánh Tiềm đang theo học chuyên đào tạo công chức cao cấp cho chính quyền miền Nam, từ phó quận trưởng trở lên. Chính vì vậy mà một đơn vị của ủy ban Quân quản đã đến tiếp quản ngôi trường rất sớm và ra thông báo trên đài kêu gọi toàn bộ cán bộ công nhân viên, giáo sư và sinh viên đến trường trình diện.

Tiềm vào trường ghi tên và được yêu cầu hôm sau đến hội trường sớm. Một viên cán bộ gầy ốm có nước da xanh mét nhưng nói rất sung, phân tích tình hình đất nước mấy mươi năm qua. Đảng cộng sản lãnh đạo công cuộc đánh đuổi thực dân Pháp giành độc lập, làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ thần kỳ, sau đó tiếp tục chiến đấu kiên cường suốt 21 năm với đế quốc Mỹ… Rốt cục chính nghĩa đã thắng, đất nước tự do thống nhất. Cách mạng rất khoan hồng mở rộng vòng tay, từ nay mọi người hãy chung sức chung lòng dựng xây lại Tổ quốc đàng hoàng, to đẹp hơn. Ông nói sinh viên Quốc gia Hành chánh hãy mừng là còn đang đi học nên chưa có nợ máu với nhân dân. Nhưng phải nhớ mình vào học trường này chẳng khác nào người đang mài gươm dưới trăng[7], cần tự thay đổi triệt để mới hòa nhập được với cuộc sống mới… Những bài giảng chính trị kéo dài đến ngày thứ ba. Hôm nay, trước giờ giải lao, mọi người được thông báo từ mai ngôi trường này sẽ được giao cho Trường Đoàn Lý Tự Trọng. Lẽ dĩ nhiên trường bị giải tán, sinh viên ai về nhà nấy, nhưng các giáo sư vẫn phải hàng ngày tiếp tục vào khai báo quá trình cộng tác với chính quyền miền Nam…

Những người trên chiếc xe Jeep bước xuống và đi qua hành lang để vào văn phòng. Một người trong số đó chợt bước chậm lại nhìn sững Tiềm rồi đứng hẳn lại trước anh:

– Tiềm phải không?

Tiềm cũng đã nhận ra đó là Phước, bạn thân thời trung học của anh Cao. Phước thường đến nhà chơi, nhưng từ khi lên học đệ nhị thì “bày đặt tham gia xuống đường, biểu tình chống Mỹ” và ít ghé hẳn. Cho đến một đêm mưa gió cuối năm đệ nhất, anh đến xin ngủ nhờ với Cao rồi ra đi thật sớm. Sau này Cao mới biết hôm đó Phước bị lộ, đến nhà anh trốn cảnh sát để hôm sau vào chiến khu…

Tiềm cười gượng:

– Chào anh Phước. Coi anh lạ quá!

Phước quả khác hẳn ngày trước. Anh gầy rộc, da xám ngoét, mặc đồ đen quấn khăn rằn và đội nón tai bèo, chỉ có nụ cười rộng mở mới giúp Tiềm nhìn ra.

Phước cũng cười:

– Ở rừng ra mà… Em học ở đây à?

Tiềm gật đầu:

– Anh là cán bộ Trường Đoàn?

– Ừ… Anh Cao sao rồi em?

Tiềm ngần ngừ một chút:

– Anh Cao chết rồi!

– Chết? Tại sao lại chết?

Giọng Tiềm khô khốc:

– Anh Cao bị bắn rơi máy bay, hồi đầu năm…

Phước sững người, rồi nhớ ra:

– Anh có biết anh Cao đi không quân…

Anh đưa tay bóp nhẹ vai Tiềm:

– Anh thành thật chia buồn cùng gia đình. Anh sẽ đến thăm bác gái và thắp nhang cho Cao. Cao luôn là bạn anh. Nhà em vẫn ở chỗ cũ phải không?

Phước giữ lời, sáng hôm sau đến thăm mẹ Tiềm. Anh rủ Tiềm thay vì ngồi không ở nhà, hãy vào trường làm việc. Trường Đoàn sắp mở hàng loạt khóa học cho thanh niên các quận huyện vừa được tập hợp vào Hội liên hiệp thanh niên, khóa nào cũng vài trăm người. Trường đang rất cần người phục vụ các lớp học.

Sau khi Phước về, Tiềm hỏi ý mẹ. Bà kêu anh ngồi xuống một bên rồi ngước mắt nhìn lên bàn thờ, khẽ khàng:

– Hôm nay mẹ phải nói thật với con. Ba con không phải bị bệnh chết. Ba con ngày trước theo cách mạng, đi tập kết năm 54, lúc con đang nằm trong bụng mẹ còn thằng Cao mới ba tuổi. Mẹ ở dưới quê bị bọn làng xã quấy rối quá, chịu không nổi phải dắt hai con lên Sài Gòn kiếm sống, nói dối mọi người mình góa chồng. Hơn hai chục năm nay không hề có thông tin gì, ba con còn hay mất mẹ cũng không biết. Nhưng chắc không bao giờ được gặp lại rồi, vì giờ nếu như còn sống ổng có về quê tìm thì ai biết đường mà chỉ? Cả dòng họ chỉ còn mẹ và dì út thì cùng lên đây hết rồi.

Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe

Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.

Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?

  • Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
  • Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x