Sách này chia sẻ mục đích hỗ trợ người đọc cá nhân chưa có điều kiện mua sách giấy, hoàn toàn miễn phí và phi lợi nhuận. Sách được sưu tầm nhiều nguồn khác nhau mọi bản quyền thuộc về Tác Giả & Nhà Xuất Bản!

Giới thiệu & trích đoạn ebook

Sách Nhật Ký Xem Mắt Chồng Thật Giả của tác giả Đinh Mặc

Tôi là Ôn Tình, hai mươi sáu tuổi, sắp sửa đây thôi sẽ trải nghiệm lần xem mắt đầu tiên trong đời.

Thế nào mà đối tượng hẹn hò do mẹ tôi và Nguyệt Sa chọn lại tên là Lý Minh cơ chứ!

Quả là điều kỳ lạ khó hiểu dành cho tôi! Trong sách giáo khoa tiểu học, mười quyển thì hết chín quyển có người mang tên này; vào khoảng giữa thập niên 70 đầu thập niên 80 có một cậu nam sinh đứng đầu một băng đảng mang tên này.

Quả là khôi hài! Bây giờ tôi lại sắp đi hẹn hò với một người xa lạ mang cái tên “Lý Minh” này ư?

Nếu có thể, tôi từng mơ mộng bạn trai mình sẽ mang tên giống các vai nam chính trong tiểu thuyết tình cảm, người ấy sẽ là người tinh tế ý nhị, phong thái hiên ngang, có cái tên gì đó “Hiên” hay gì đó “Hạo” chẳng hạn.

Đứng trước cửa tiệm Starbucks, trong đầu đôi nhanh chóng rà lại thông tin cá nhân của người tên Lý Minh: tài sản người này trên trăm triệu, là tổng giám đốc của công ty tư nhân chuyên về IT, tốt nghiệp thạc sĩ chuyên ngành vi tính của trường Bắc Đại, ba mươi mốt tuổi, chiều cao một mét bảy mươi tám, khỏe mạnh, ưa nhìn, khiêm tốn lễ độ…

Dù rằng không có ảnh, tuy thế “Cứ gặp là được rồi” —— mẹ tôi hẳn là rất tin tưởng con mắt nhìn người của bác Vương làm ở trung tâm tâm mai môi nơi góc đường.

Thế nhưng vì lẽ gì mà người đàn ông ưu tú thế này lại phải tìm bạn đời bằng cách mai mối? Chẳng lẽ anh ta có bệnh không tiện nói? Dù trong lòng tôi dấy lên nghi hoặc nhưng vẫn chấp nhận tin tưởng vào vận may của mình, tôi ngồi ngày ngắn trong tiệm cà phê đợi hoàng tử của mình giá lâm. Dẫu đối phương có là kẻ ngốc tôi cũng muốn gặp anh ta một lần, huống chi người này lại là tinh anh trong giới kinh doanh, hoàn toàn không ngốc nghếch chút nào.

“Xin lỗi, cô có phải là Ôn Tình không?” Dường như một giọng nam trầm khẽ vang lên trên đỉnh đầu tôi. Tôi vội ngẩng đầu, bất ngờ chạm phải đôi mắt đầy ý cười của đối phương.

Người đàn ông trước mặt tôi mặc một bộ đồ Tây màu xanh đậm được cắt may khéo léo, vóc người cao to cân đối, gương mặt có thể coi là tuấn tú, chỉ riêng đôi mắt u ám kia khiến tôi hơi khó chịu —— tuy nhiên xét về tổng thể có thể đánh giá ở mức tám trên mười!

Tôi thầm khen ngợi con mắt của bác Vương, dù rằng những tấm ảnh khác mà bác đưa cho mẹ tôi đều không thể chấp nhận được, thế nhưng người đàn ông xuất hiện trước mắt tôi lúc này đây là minh chứng cho định luật “mèo mù vớ phải cá rán” —— và tất nhiên tôi chính là con mèo mù kia!

“Tôi là Ôn Tình.” Tôi vẽ ra nụ cười dịu dàng, tươi tắn thiên hạ vô địch —— có lẽ dùng từ sởn gai ốc để hình dung lại càng thích hợp hơn, “Anh là Lý Minh phải không?”

Đối phương gật đầu rồi cười đáp: “Cô Ôn Tình, quả nhiên tên cũng như người.”

Không thể phủ nhận rằng nhịp đập trái tim tôi ngày càng nhanh! Dù rằng đôi mắt u ám kia vẫn khiến tôi thấy hơi khó chịu.

Một tiếng đồng hồ trôi qua rất nhanh, dường như Lý Minh và tôi có chung mối quan tâm về rất nhiều đề tài, hơn nữa anh chàng cũng rất biết cách nắm bắt bầu không khí nói chuyện giữa hai người.

Chẳng những thế, phong thái đàn ông biết tiến biến lùi của anh chàng đã khiến tôi bị thuyết phục phần nào. Mặc dù có đôi khi tôi cảm giác như những lời anh ta nói cốt là để lấy lòng tôi, nhưng chẳng quan trọng, xét tổng thể thì anh chàng đúng là không tệ.

“Tiểu Tình, cho phép tôi gọi thẳng tên em nhé.” Ánh mắt Lý Minh nhìn tôi đã nhiệt tình hơn trước, “Không biết liệu em có nể mặt đi dùng cơm tối với tôi không?”

Tôi nhìn thoáng qua chiếc đồng hồ đeo tay, bây giờ đã là năm giờ rưỡi nên gật đầu luôn. Vừa lúc đó lại nghe thấy một hồi chuông điện thoại dồn dập vang lên. Lý Minh mỉm cười nhìn tôi tỏ ý xin lỗi rồi lấy chiếc di động ra.

“A lô? Vậy sao? Được! Đừng nóng, tôi đến ngay!” Anh chàng kia ngắt điện thoại rồi áy náy nhìn tôi, “Xin lỗi em nhé! Công ty anh có việc đột xuất cần anh về giải quyết!”

“Anh có việc thì cứ về trước đi!” Tôi nở nụ cười trang nhã.

“Cám ơn em!” Anh ta nhìn tôi mãi không thôi, sau đó còn bồi thêm rằng, “Buổi tối anh sẽ gọi cho em!”

Thấy bóng dáng cao lớn kia khuất sau cánh cửa, tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm, dù vẫn giữ nụ cười tươi chuẩn thục nữ nhưng quả thật rất mệt mỏi! Dẫu vậy, trong lòng tôi vẫn vui sướng không thôi —— không ngờ tôi lại gặp được một anh chàng có điều kiện tốt như thế. Đúng là số cứt chó mà, ha ha ha! (*Ý nói kẻ ngốc mà gặp vận may)

Chỉ có điều khi nhớ đến dáng vẻ vồn vã và đôi mắt u ám kia vẫn khiến tôi cảm thấy hơi khó chịu.

Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe

Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.

Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?

  • Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
  • Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x