Sách này chia sẻ mục đích hỗ trợ người đọc cá nhân chưa có điều kiện mua sách giấy, hoàn toàn miễn phí và phi lợi nhuận. Sách được sưu tầm nhiều nguồn khác nhau mọi bản quyền thuộc về Tác Giả & Nhà Xuất Bản!

Giới thiệu & trích đoạn ebook

Giới thiệu tới bạn đọc cuốn sách Ngôi Nhà Bên Bờ Biển Xanh Thẳm của tác giả Tj Klune

Chương 2

“Cậu Baker!”

Linus thầm rên rỉ. Ngày hôm nay vốn đang trôi qua trong êm đẹp. Đại loại là vậy. Áo sơ mi trắng của anh bị dính một đốm sốt cam vì món salad sũng nước anh mua ở căng tin. Đó là một vết ố cứng đầu chỉ lan ra khi anh cố lau nó đi. Mưa vẫn rào rào dội lên mái nhà trên kia, không có dấu hiệu gì là sẽ sớm tạnh. Và anh lại quên ô ở nhà.

Nhưng ngoài những chuyện đó ra, ngày hôm nay của anh vốn đang êm đẹp.

Gần như là vậy.

Tiếng gõ phím lách cách quanh anh tắt ngấm khi bà Jenkins tới gần. Bà cô này là một người phụ nữ khắc nghiệt, tóc búi sau đầu căng đến nỗi kéo cặp lông mày dính liền nhau lên tận giữa trán. Thi thoảng anh vẫn tự hỏi liệu cả đời bà ta có bao giờ mỉm cười chưa. Anh nghĩ là không. Bà Jenkins là một người phụ nữ cay nghiệt có tâm tính của một con rắn độc địa.

Bà ta cũng là cấp trên của anh, và Linus Baker không dám cãi lại bà.

Anh căng thẳng xốc lại cổ áo sơ mi khi bà Jenkins tới gần, luồn lách giữa những cái bàn, gót giày lạch cạch trên sàn đá lạnh lẽo. Trợ lý của bà, một tên đáng ghét đáng khinh tên là Gunther, theo sát phía sau, cầm một bảng kẹp và cây bút chì dài quá mức dùng để đánh dấu những người trông như đang lười nhác không làm việc. Danh sách sẽ được tổng kết vào cuối ngày, và điểm trừ sẽ được thêm vào một bảng điểm hàng tuần mà hắn đang chấm. Vào cuối tuần, những người bị trừ năm điểm hoặc hơn sẽ bị ghi lỗi vào hồ sơ cá nhân. Không ai muốn bị như vậy cả.

Những người mà bà Jenkins và Gunther lướt qua đều cúi gằm mặt, giả vờ làm việc, nhưng Linus biết thừa họ đang hết sức nghe ngóng xem anh đã làm sai điều gì, và hình phạt của anh là gì. Có lẽ anh sẽ bị buộc phải về sớm và trừ lương. Hoặc có lẽ anh sẽ phải ở lại lâu hơn thường ngày nhưng vẫn bị trừ lương. Trong trường hợp xấu nhất, anh sẽ bị đuổi việc. Cuộc sống làm công ăn lương của anh sẽ kết thúc, và anh sẽ không bao giờ có lương để bị trừ nữa.

Anh không thể tin nổi hôm nay mới chỉ là thứ tư.

Và cảm giác còn tệ hơn khi anh nhận ra rằng hôm nay thật ra là thứ ba.

Anh không nghĩ ra được dù chỉ một việc phạm quy mình đã làm, trừ việc anh đã về muộn một phút so với mười lăm phút ăn trưa Sở cho phép, hay báo cáo gần đây nhất của anh không đầy đủ. Não anh điên cuồng hoạt động. Anh đã mất quá nhiều thời gian để cố lau sạch vết sốt ư? Hay có lỗi đánh máy trong báo cáo của anh? Chắc chắn là không rồi. Báo cáo của anh không chút tì vết, không như cái áo này.

Nhưng trên mặt bà Jenkins là một biểu cảm vặn vẹo, biểu cảm khiến Linus có cảm giác lành ít dữ nhiều, vì căn phòng mà anh luôn cho là lạnh băng giờ lại đang nóng đến khó chịu. Dù gió thông thốc lùa vào phòng – thời tiết xấu chỉ khiến mọi chuyện thêm tồi tệ – cũng không ngăn được mồ hôi lăn dọc gáy anh. Ánh sáng xanh lục tỏa ra từ màn hình máy tính khiến anh thấy lóa mắt, và anh gắng sức giữ cho nhịp thở của mình chậm rãi và đều đặn. Vào lần kiểm tra sức khỏe cuối cùng, bác sĩ đã bảo rằng huyết áp của anh quá cao, và anh cần phải giảm bớt những yếu tố gây căng thẳng trong đời mình.

Bà Jenkins là một yếu tố gây căng thẳng.

Anh giữ suy nghĩ ấy trong lòng.

Cái bàn gỗ nhỏ của anh gần như đặt chính giữa phòng: Hàng L, Bàn Bảy trong một phòng làm việc có hai mươi sáu hàng với mười bốn bàn mỗi hàng. Hầu như chẳng có chỗ trống giữa các bàn. Một người gầy còm sẽ đi qua đi lại mà không gặp vấn đề gì, nhưng một người thừa vài cân ở khúc giữa (vài ở đây là một từ quan trọng, dĩ nhiên là vậy) ấy à? Nếu họ được phép để đồ cá nhân linh tinh trên bàn, việc đó rất có thể sẽ kết thúc trong thảm họa với những người như Linus. Nhưng vì như vậy là trái nội quy, rốt cuộc anh chủ yếu chỉ va khúc hông rộng ngang vào họ và vội vã xin lỗi trước những cái lườm mình nhận được. Đó là một trong những lý do tại sao anh thường đợi tới khi phòng gần như đã trống rồi mới tan làm. Việc đó và cả việc anh mới sang tuổi tứ tuần gần đây, tất cả những gì có để khoe khoang ở cái tuổi này là một căn nhà tí hon, một con mèo cáu bẳn có thể sẽ sống thọ hơn tất thảy mọi người, và vòng eo không ngừng phình ra mà bác sĩ đã chọc rồi ngoáy với vẻ hoan hỉ đến kỳ quặc trong khi lải nhải về những tác dụng nhiệm màu của việc ăn kiêng.

Vậy nên mới có món salad sũng nước ở chỗ cấp dưỡng.

Treo cao trên đầu họ là những biểu ngữ vui vẻ đến phát sợ tuyên bố rằng: CÁC BẠN LÀM TỐT LẮM và HÃY TẬN DỤNG TỪNG PHÚT TRONG NGÀY VÌ NGỒI KHÔNG PHÚT NÀO LÀ LÃNG PHÍ PHÚT ĐẤY. Linus ghét mấy tấm bảng đó biết bao.

Anh áp hai tay lên bàn để ngăn mình ghim móng tay vào lòng bàn tay. Cậu Tremblay ngồi ở Hàng L, Bàn Sáu, mỉm cười tăm tối với anh. Cậu ta là một chàng trai trẻ hơn anh nhiều và có vẻ như mê mẩn công việc của mình. “Công chuyện tới bây giờ đây,” cậu ta lầm bầm với Linus.

Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe

Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.

Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?

  • Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
  • Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x