Sách này chia sẻ mục đích hỗ trợ người đọc cá nhân chưa có điều kiện mua sách giấy, hoàn toàn miễn phí và phi lợi nhuận. Sách được sưu tầm nhiều nguồn khác nhau mọi bản quyền thuộc về Tác Giả & Nhà Xuất Bản!

Giới thiệu & trích đoạn ebook

Sách Mã Tóc Xoăn của tác giả Đào Phong Lưu mời bạn đọc thưởng thức.

Hồi II

HY SINH VÌ ÔNG CHỒNG, MẤT KHÔNG ĐỜI XUÂN SẮC

DĂN DÍU CÙNG THẰNG TRẺ, ĐƯỢC THOẢ MÁU NẠ DÒNG

Lại nói Tổng min, bỏ dở bữa tiệc, hùng hổ lên xe, doạ sẽ đến Bộ Công an tố cáo sai phạm của Chủ tịch Hội đồng quản trị Tùm Lum. Thực tình thì hắn cũng muốn giữ hoà khí, đoàn kết (dù chỉ là vẻ hoà khí, đoàn kết bề ngoài) để tạo thế ổn định trong Tổng công ty, mà làm ăn cho nhẹ óc. Nhưng cái lão Tùm Lum ngày một tham lam quá đáng, không biết điều, lại còn dám ngang nhiên thách thức, thì hắn phải cho một vố cho bõ tức.

Nhưng mà phải tố cáo với ai bây giờ cho hợp lý và có hiệu quả nhanh nhất nhỉ? Nếu tố nó thì liệu nó có để cho mình yên không? Mà theo qui chế của Luật khiếu nại, tố cáo vừa được Quốc hội ban hành, thì không được tố cáo vượt cấp, trừ trường hợp đặc biệt là người tố cáo đang bị cấp trên trực tiếp trù dập, khống chế. Mà mình thì có bị Bộ trù dập và khống chế đâu? Nên không thể bỏ qua Bộ mà tố cáo nó thẳng lên Thanh tra Chính phủ hay công an kinh tế được.

Mình lại là Tổng giám đốc đang lãnh đạo điều hành một Doanh nghiệp Nhà nước tầm cỡ, thì không thể làm trái luật được, mà phải “sống và làm việc theo pháp luật” thôi. Có nghĩa là phải lên Bộ trước, vào thanh tra Bộ là đúng cửa nhất. Nhưng rồi Thanh tra cũng lại phải trình lên Cụ Triệu. Việc của VINAMAPROTEXCO mà chưa cho Cụ biết đã báo cáo Thanh tra trước, thế nào Cụ chẳng sẽ lại sạc cho một mẻ.

Nghĩ lại câu thách thức của lão Tùm Lum “có giỏi thì lên ngay Bộ mà ton hót với Cụ Triệu đi, xem Cụ có khen hay Cụ lại vả vào mồm ấy” là có ý gì nhỉ? Thôi đúng rồi, chắc Cụ Triệu phải đứng đằng sau việc chẻ vụn “pờ-rô-chếch” này, chứ không thì cho kẹo lão Tùm Lum cũng chẳng dám làm bậy. Đã thế mà lại đi tố cáo thì có khác gì mó dái ngựa. Thôi, mặc mẹ nó, chả chơi dại. Nghĩ vậy hắn liền ra lệnh cho lái xe:

– Đến Mây Chiều!

Tại nhà Mã Tóc Xoăn, tiệc vẫn chưa tàn. Nhưng từ lúc Tổng rỗ lên xe đi tố cáo, thì không khí chùng hẳn xuống, chẳng ai muốn động đũa động bát nữa. Chủ tịch Tùm Lum mở máy di động:

– Alô, Long hả, Bác Um đây,… ừ ừ…. không đến công an… vào Mây Chiều rồi à…tốt, tốt! Thế đã nhé!…- Lão gấp di động bỏ túi, rồi quay ra vui vẻ bảo mọi người:

– Thôi, cứ tiếp tục ăn uống vui vẻ đi! Biết ngay mà, cái đồ già dái non hột ấy, chỉ ra vẻ doạ thế thôi chứ cho kẹo cũng chả dám đi tố cáo. … Vào Mây Chiều hú hí với mấy con đào non mắt xanh mỏ đỏ rồi! Thật đúng là cái đồ dâm dê!…

Nghe vậy mọi người cười rộ lên, rồi lại đua nhau “trăm phần trăm”. Độ

nửa giờ sau thì mới lần lượt giải tán. Khi mọi người ra về, Mã Tóc Xoăn lại đon đả đứng ra cảm ơn một lần nữa, rồi bảo:

– Mời cô Mai ở lại cháu nhờ một tí.

Mọi người nháy nhau, mỉm cười bí hiểm. Mụ Trưởng phòng Tổ chức cán bộ Đành Hanh, nói đầy vẻ khiêu khích:

– Thôi “Madam Le” ở lại cho “cháu nó nhờ tí” nhé! Bọn này phắn trước đây!

Bà Phó Tổng phát mạnh vào cái mông vĩ khụ của bạn một cái, nói chữa thẹn:

– Cái con nỡm này, liệu cái mồm đấy!

Mọi người vừa về hết, Mã Tóc Xoăn định kéo “cô” Phó Tổng vào cuộc mây mưa như mọi khi, thì lại có hai người khách, bạn của Mã tới. Trong khi chờ Mã tiếp bạn ngoài phòng khách, Mai vào phòng máy lạnh bên trong nằm chờ. Nghĩ về cuộc đời và lai lịch cái tên mà ả Đành Hanh vừa gọi đùa, Mai mỉm cười sung sướng.

Madam Le là cái tên “Tây gọi” của Mai. Sở dĩ Mai có cái tên “Tây gọi” là bởi vì Mai phụ trách kinh doanh xuất nhập khẩu hay tiếp xúc làm việc với khách Tây, mà người Tây họ hay gọi họ chứ ít gọi tên như ta. Ông Tây bà đầm nào đến cơ quan làm việc cũng nói với cô thường trực câu tiếng Việt lơ lớ “Tôi cân gắp Madam Le”, lâu ngày cái tên “Tây gọi” ấy trở thành cả tên cho “ta gọi” nữa.

Mai từ trong Nghệ An, mới chuyển về công tác tại Tổng công ty, từ khi Cụ Triệu “huỷ phân” còn tại vị. Mai chuyển được từ Khu Bốn ra Thủ đô mà lại nhảy thẳng vào VINAMAPROTEXCO, cũng là nhờ có tí quan hệ dây mơ dễ má họ hàng với Cụ Triệu và Mai đã giúp Cụ “tìm lại được đứa con trai thất lạc”.

Cụ Triệu là con trưởng của ông Giám đốc Đại Nam học hiệu Tú Anh, tức cháu đích tôn của bác Khoá Hiền. Mai là cháu ngoại chính tông của cụ Nghị Hách và bà Thị Mịch, mà Tú Anh (bố cụ Triệu) thì đã từng nửa cuộc đời làm con trai trưởng của nhà đại tư bản kiêm đại địa chủ Tạ Đình Hách.

Cứ tính theo phả hệ thì Mai bằng vai với cả Cụ Triệu, tức hai người là cháu bác cháu cô với nhau trên danh nghĩa, nhưng thực chất chẳng có quan hệ huyết thống gì với nhau cả, vì ngày xưa khi bác Khoá Hiền (tức nhà cách mạng Hải Vân) đi tù về đã trả thù Nghị Hách bằng việc “cho vợ ông ta một đứa con”, tức Tú Anh, bố của Cụ Triệu vậy.

Còn mẹ Mai chính là cái tang chứng và kết quả của vụ hiếp dâm bất hợp pháp của Nghị Hách với bà Thị Mịch. Nhưng sau này bà Thị Mịch đã trở thành thứ thất bất đắc dĩ thứ 12 của Nghị Hách rồi, được tậu cho riêng một cái nhà ở phố Quán Thánh, để đưa cả bố mẹ là ông bà Đồ Uẩn lên sống giữa đô thành, thì lúc ấy chẳng bao giờ Nghị Hách còn thèm tơ tưởng đoái hoài gì đến bà nữa, bà cứ mong được Nghị Hách cưỡng hiếp bà lấy một vài lần nữa, mà là cưỡng hiếp hợp pháp hẳn hoi, nhưng cũng chẳng được.

Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe

Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.

Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?

  • Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
  • Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x