
Alice Ở Xứ Sở Diệu Kì – Web Tải Sách Miễn Phí Ebooks PDF
Giới thiệu & trích đoạn ebook
Giới thiệu tới bạn đọc cuốn sách Alice Ở Xứ Sở Diệu Kì của tác giả Lewis Carroll
CHƯƠNG 2: AO NƯỚC MẮT
Kỳ lạ thật, càng ngày càng kỳ lạ! – Alice hét lên – Giờ thì mình lại phình ra như một cái kính viễn vọng to nhất! Ôi, bàn chân của tao. Tao phải tạm biệt mày rồi! (Alice nói thế và khi nhìn xuống, cô chẳng thấy chân đâu cả, chúng đã ở quá xa, vượt khỏi tầm nhìn của cô.) Ôi, đôi chân đáng thương của tao, ai sẽ đi giày, đi tất cho mày hả chân? Tao thì chắc chắn là không thể rồi! Tao đã ở quá xa mày rồi và nếu phải chăm sóc mày thì khó cho tao quá. Mày phải tự xoay sở lấy theo cách tốt nhất mà mày có thể làm được.” – Rồi Alice lại nghĩ: “Nhưng mình cũng phải đối xử tốt với chúng, nếu không biết đâu chúng lại chẳng chịu đi theo ý mình! Để xem nào: cứ mỗi dịp lễ Giáng sinh, mình sẽ mua cho chúng một đôi giày.”
Alice cứ vẩn vơ mãi với những dự định phải cư xử thế nào với đôi chân của mình. Cô bé nghĩ: “Chúng sẽ phải đi như người ta đi cà kheo ấy và thật buồn cười khi gửi quà tặng cho chính đôi chân của mình! Đúng là kỳ quặc hết sức!
Xin ngài Chân Phải của Alice,
Hãy đặt lên bệ lò sưởi
Gần tấm lá chắn cửa lò
(và đón nhận tình yêu từ Alice)
Trời ơi! Sao mình nói năng lăng nhăng thế này!”
Đúng lúc đó, đầu Alice đụng phải trần nhà. Thật ra lúc này cô đã cao hơn chín foot[4]. Alice lập tức chộp lấy chiếc chìa khóa vàng bé tí xíu và vội lao tớ cánh cửa dẫn ra khu vườn.
Tội nghiệp Alice! Bởi vì lúc này cô chỉ có thể nằm nghiêng một bên trên sàn nhà rồi ghé một mắt nhìn vào khu vườn mà không hy vọng có thể đi qua cánh cửa nhỏ kia để vào bên trong. Alice ngồi xuống và lại bắt đầu khóc.
Lát sau, Alice tự nhủ: “Alice ơi, xấu hổ chưa kìa. Một đứa con gái lớn như mi mà lại khóc như thế này ư? (Alice vẫn thường nói như thế với mình.) Nín ngay, ta bảo nín ngay cơ mà!” Nhưng Alice vẫn tiếp tục khóc và hàng gallon[5] nước mắt cứ thế rơi, nhiều đến nỗi xung quanh chỗ Alice ngồi đã biến thành một cái ao sâu tới bốn inch và ngập tới nửa căn phòng.
Lát sau, cô nghe thấy từ xa dội lại tiếng bước chân nhè nhẹ. Alice lập tức lau khô nước mắt để xem xem ai đang đi tới. Hóa ra là Thỏ Trắng trong bộ quần áo diêm dúa, một tay cầm đôi găng thỏ màu trắng và tây kia cầm một chiếc quạt to tướng. Thỏ Trắng chạy như ngựa phi nước kiệu, vừa chạy vừa lẩm bẩm: “Ôi! Nữ công tước, nữ công tước! Mong sao bà ta sẽ không nổi giận vì cứ phải chờ đợi mình thế này!” Alice vì quá tuyệt vọng nên sẵn sàng nhờ bất kì ai để được giúp đỡ, cho nên khi thỏ trắng chạy đến gần, Alice rụt rè khẽ hỏi:
– Thưa ngài, ngài có thể làm ơn…
Thỏ Trắng giật nảy mình, đánh rơi đôi bao tay trắng và chiếc quạt rồi lập tức biến vào bóng tối.
Alice nhặt chiếc quạt và đôi bao tay lên và bởi vì căn phòng rất nóng nên Alice luôn tay quạt trong khi vẫn tiếp tục lẩm bẩm: “Trời ơi, trời ơi! Hôm nay sao mọi thứ đều kỳ quặc đến thế cơ chứ! Hôm qua mọi việc vẫn diễn ra bình thường cơ mà. Hay là mình đã bị thay đổi từ đêm qua rồi? Nghĩ lại xem nào: sáng nay khi thức dậy, mình còn có là mình như trước không nhỉ? Hình như mình có một cảm giác là lạ nào đó thì phải. Nhưng nếu mình không phải là mình như trước đây thì điều gì sẽ xảy ra, mình sẽ là ai trong cái thế giới này? Ôi, quả là khó hiểu quá!” Rồi Alice bắt đầu nghĩ tới tất cả những đứa trẻ cùng tuổi mà cô biết để xem cô có thể biến thành đứa nào trong số đó.
“Chắc chắn mình không phải là Ada. Tóc nó quăn mà tóc mình thì chẳng quăn tí nào. Mình biết chắc rằng mình cũng không thể là Mabel, vì mình biết tất cả mọi thứ mà nó thì, ôi dào, nó chẳng biết gì mấy! Vả lại, nó là nó và mình là mình chứ! Ôi sao mà rắc rối thế! Giờ thì thử xem mình có còn biết được tất cả mọi thứ như trước kia không. Xem nào: bốn lần năm là mười hai, bốn lần sáu là mười ba và bốn lần bảy là… Trời ơi! Cứ cái đà này thì mình sẽ chẳng bao giờ đến được con số hai mươi! Dù sao thì bảng tính nhân cũng chẳng quan trọng gì, mình hãy thử sang môn địa lý xem. London là thủ đô của Paris, Paris là thủ đô của Rome và Rome… Không phải, sai bét cả rồi, mình biết mà! Chắc là mình đã biến thành Mabel rồi! Mình sẽ thử đọc bài ‘Chú cá sấu nhỏ’ xem sao”. Và Alice bắt chéo hai tay trước váy như đang đọc bài trên lớp. Cô bé bắt đầu đọc lại bài thơ, nhưng giọng cô bỗng trở nên khàn khàn khác lạ, ngôn từ của bài thơ cũng không giống như trước:
“Hỡi chú cá sấu nhỏ
Làm sao để cái đuôi sáng bừng lên
Cho nước sông Nile
Dội lên từng chiếc vẩy óng ánh vàng
Chú cười miệng ngoác đến mang tai,
Đôi móng vuốt xòe ra chào đón
Những con cá nhỏ
Chui vào miệng chú đang hiền dịu mỉm cười!”
“Mình biết chắc rằng đây không phải lời của bài thơ đó.” Alice đáng thương nói và mắt rưng rưng lệ: “Chắc mình biến thành Mabel mất rồi và mình sẽ phải đến sống trong ngôi nhà chật hẹp bé tí ấy, rồi sẽ chẳng có thứ đồ chơi nào mà chơi và chao ôi! Lại còn phải học không biết bao nhiêu là bài nữa chứ! Không được, mình quyết định nếu bị biến thành Mabel thì mình sẽ ở luôn đây! Nếu có ai đó thò đầu xuống và bảo mình: ‘Lên đây đi bạn thân yêu ơi!’ thì cũng vô ích thôi. Mình sẽ chỉ ngước nhìn lên và nói: ‘Nhưng mà tôi là ai cơ? Trước hết hãy nói cho tôi biết tôi là ai và rồi nếu tôi thích là người đó thì tôi sẽ lên còn nếu không thì tôi sẽ cứ ở đây cho tới khi tôi thành người mà tôi thích’. Nhưng mà trời ơi!” Alice gào lên và nước mắt bất giác lại tuôn trào: “Ước gì có ai đó thò đầu xuống! Mình đã quá mệt mỏi vì phải ở đây một mình rồi!”
Alice nhìn xuống và ngạc nhiên nhận thấy chẳng biết từ lúc nào một bàn tay của cô đã xỏ vào chiếc găng tay trắng bé nhỏ của Thỏ Trắng và nó cũng vừa khít. “Làm sao mình lại có thể đi vừa chiếc găng tay này nhỉ? Hay là mình đã bị thu nhỏ lại rồi?” Nghĩ vậy, Alice lập tức đứng lên và đi về phía chiếc bàn để đo thử hiện giờ cô cao bao nhiêu. Và đúng như cô dự đoán, lúc này cô chỉ cao khoảng 2 foot và vẫn đang tiếp tục bị thu nhỏ lại. Cô nhanh chóng nhận ra nguyên nhân của sự việc này là do chiếc quạt cô đang cầm trên tay. Cô vội ném nó đi vừa kịp để không bị biến mất.
Sách liên quan
Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe
Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.
Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?
- Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
- Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.