Sách này chia sẻ mục đích hỗ trợ người đọc cá nhân chưa có điều kiện mua sách giấy, hoàn toàn miễn phí và phi lợi nhuận. Sách được sưu tầm nhiều nguồn khác nhau mọi bản quyền thuộc về Tác Giả & Nhà Xuất Bản!

Giới thiệu & trích đoạn ebook

Giới thiệu tới bạn đọc cuốn sách Bãi Vàng, Đá Quý, Trầm Hương của tác giả Nguyễn Trí

Truyện 1: Bãi vàng

Đàn anh bãi được chia làm hai loại.

Hai loại nhưng một hạng – hạng một.

Loại thứ nhất là đàn anh địa phương. Tất nhiên rồi, đất anh, nhà anh, ai dám cha chú? Một đứa vắt mũi chưa sạch vô bãi lôi tha phương cầu… vàng ra bạt tai, bắt quỳ… Không tuân theo khó ở lắm, về cũng không xong. Khổ vậy. Bãi vàng Suối Nho Xuân Bắc một thời lừng lẫy vàng cục vàng thỏi, nổi lên những Dũng Inh, Sơn Hí, Ngọc Lùn, Năm Phụng Hoàng, cái tên nghe đã ớn. Còn hành động? Khi công an lôi cả bọn vào nhà đá bóc lịch, thiên hạ mới hay đàn anh địa phương chỉ là con chi chi. Bãi nào cũng rứa. Êzimbar Chưprông ở Phú Bổn có Phú Khỉ Đột. Suối Ty ở Lý Lịch hùng cứ băng anh em Chấm Bake, Sang Côrôna. Hiếu Liêm có Dũng Voi, Hoàng Má Đỏ, Minh Tâm…

Loại thứ hai là đàn anh không bến không bờ. Loại nầy bí hiểm như ma trơi. Có anh đến một mình, có anh lôi theo một hội toàn đầu bò có bướu, lạ cái ai cũng hiền ơi là hiền. Vừa vào bãi anh đã vội vàng đến gặp quý ngài địa phương: “Dạ… em… mới đến… dạ… nghèo quá, khổ quá… vợ đẻ con đau nhà hết gạo…”. “Rồi làm đi… đừng có quậy quọ gì nghe không và biết điều một chút”. Biết điều ư? Đại diện sẽ kêu một chai kèm một đĩa, uống nửa ly rồi xin rút. Tha phương phải kính địa phương như ông nội mới có cơ may mà tồn tại.

Thành Bụi đến bãi X duy nhất một ba lô cóc.

Tướng tá rất bụi, dân đi đó đi đây không bụi mới lạ à. Giang hồ đúng nghĩa với từ nầy. Là sao? Giải thích nghe chơi. Được thôi, muốn đến xứ người làm ăn phải có cái miệng Tô Tần, cái đầu Chu Du. Ngọt như mật và mưu mô giảo quyệt nhiều nhiều chút. Kèm thêm chục ngón phòng thân, ở bãi ba ngón là bỏ, khi đụng trận thiên hạ chơi nhau bằng cây rừng, đâu ai đánh bằng tay.

Thành Bụi là võ sĩ chính hiệu. Mười một tuổi bỏ học. Cha Thành từ nhỏ đến to, phang cho cú đấm cũng không thể lôi thằng con ngỗ nghịch đến lớp. Đành chịu. Thành đến phòng tập Hắc Danh Đơn. Cha Thành nói với ông thầy:

– Nó ăn rồi chuyên đi đập lộn, ông dạy nó có ngày mang họa.

Không dạy thì Thành học lỏm. Có thằng bạn là môn sinh trong lò, nó dạy lại cái đã học. Thành tẩm ngẩm mà đánh chết voi. Mười bảy đến hai mươi tuổi đánh mười bốn trận đài, thắng knock-out bảy, sáu ăn điểm, một trận huề.

Bóc lịch ba năm vì cờ bạc bịp. Thành lên xe khách đường dài dụ dỗ bà con cô bác chơi bài ba lá và xanh đỏ xanh đỏ xanh, nhiều em đi làm ăn hám của bị lột sạch. Công an liên tỉnh giả nai, Thành và đồng bọn bị còng tại trận… Ra tù đi làm trầm. Trầm luân quá, lên bãi vàng tìm vận may. Đủ hết Tà In, Suối Ty, Chưprông, Khâm Đức, Suối Nho và X. Đủ ra tư cách một giang hồ.

Từ thị xã lên X gần năm mươi cây đường rừng. Khúc khuỷu, dốc thăm thẳm nên phải trên 100cc mới có thể đến. Tiền xe ôm đến X bằng giá nửa tuyến Bắc Nam. Kinh thật. Vậy mà dân bỏ hàng ngày nào cũng có mặt. 125 phân khối ngoại trừ hai cần xé đầy ắp hàng còn thượng thêm một mụ chủ. Ì ì ì, xe cứ số một mà lên, chưa kịp về số ba đã qua lại số một ì ì ì… Bãi vàng không hề đùa chơi.

Bãi nằm sâu trong rừng nguyên sinh. Ba quân thiên hạ cho tất cả nằm xuống, cây lớn ra ván cừ hầm, cây nhỏ làm khung, nhỏ nữa làm chòi trú thân, làm quán, động mại dâm… Ầm ầm ầm, nhà máy chà đá chạy suốt ngày. Trên diện tích chục hecta chứa vài nghìn nhân mạng. Đủ thứ, khui hầm, đánh ca, tiệm vàng dã chiến… Người ơi là người, vui ơi là vui. Không khí bãi rất khác đời thường, nó luôn luôn quá cái mức cần thiết.

Tình yêu, tình thương, lòng thương hại? Đợi một thằng chết vì hầm sập, vì đứt dây sẽ có tình thương: “Đù má, thằng X chết rồi”. “Sao vậy?”. “Nó uống xỉn xỉn đi ngang miệng hầm trượt chân té…”. “Rồi sao?”. “Sao trăng gì? Tụi bạn đưa nó ra đầu dốc Ma Trơi chôn, đâu ai biết nhà nó ở đâu, có biết cũng làm sao đưa về”.

Quá nữa là giá sinh hoạt. Ở phố một, ở bãi trên năm. Cũng phải thôi, đường sá như vầy, không như vầy làm sao tồn tại? Rượu hả? Cồn pha nước lã. Dân đánh ca ngâm nước suốt ngày đêm không rượu có mà chết. Lên khỏi miệng hầm thuốc độc có men cũng uống huống chi cồn… Gái gú ư? Gái mẹ hết rồi, toàn thứ vỉa hè đá không thương tiếc, lên bãi hóa Hằng Nga giáng trần. Kệ đi, có còn hơn không. Ở bãi dăm ba tháng ròng không có đàn bà…? Rượu và đàn bà không phải sức sống của đàn ông sao?

Còn nhiều thứ quá khác.

Thành vào một quán, chưa kịp gọi gì thì một đàn anh mặt búng ra cả lít sữa, đập cái võng cuộn thành một cục lên cái bàn ghép bằng lồ ô:

– Đù má, mày dân đâu?

Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe

Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.

Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?

  • Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
  • Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x