Sách này chia sẻ mục đích hỗ trợ người đọc cá nhân chưa có điều kiện mua sách giấy, hoàn toàn miễn phí và phi lợi nhuận. Sách được sưu tầm nhiều nguồn khác nhau mọi bản quyền thuộc về Tác Giả & Nhà Xuất Bản!

Giới thiệu & trích đoạn ebook

Sách Bẽ Bàng của tác giả Nghiêm Lệ Quân mời bạn đọc thưởng thức.

Chương 2

Chiếc taxi rời khỏi chợ Lái Thiêu có trên hai cây số rồi, mà Dung cứ bảo người tài xế quanh trái, rẽ phải hoại Để Ý thấy con đường mòn có vết bánh xe bò, Bình hoang mang:

− Em đưa anh đến đâu mà đi sâu mãi vào rừng vậy Dủng

Nàng đáp nhanh:

− Sắp tơi..

− Mà tới đâu!

Nàng liếc ngang Bình:

− Xuống xe rồi em sẽ cho anh biệt Dường như anh lo lắng, sợ sệt gì đó phải hổn

− Đi đâu em cũng tỏ ra bí ẩn, quan trọng, không cho anh biết, tự nhiên anh phải băn khoặn Nhứt là từ trước tới giờ, mình chưa lên đây chơi lần nạo

Với nét sầu vương trong mi, nàng mỉm cười:

− Em có tính đưa lên đây để thủ Tiêu anh đâu mà sợ Nếu có gì bất trắc xảy rạ., thì chính em phải hứng chịu trước mà em không lo.

− Vì đi với em, anh phải lo chợ Từ ngoài đường cái vào đây chỉ lưa thưa vài cái nhà xác xơ, có chuyện gì đáng sợ đậu Anh hãy mớ con thỏ Sao lưng thả ra đi.

Bình bật cười và kề miệng bên tai nàng nói nhỏ:

− Vì em có đeo nữ trang nên anh mới lọ Chắc em lên bà con, bạn bè gì đây ha?

− Nhà của ẹm

Chàng sửng sốt:

− Hử Nhà cửa gì của em ở trên nẩy

− Đúng ra là một nông trại chớ không phải nhạ Mình ở đó chơi đến chiều tối vê.

− Rồi lượt về mình đi bằng xe gỉ Từ nông trại ra chợ Có xe gì hổn.

− Không! Chừng về, mình đi bộ Ra chợ Đón xe đò về Sàigọn

− Đường cát với đá đỏ gồ ghề, anh sợ em đi bộ Không nổi a.

Nàng ngã đầu lên vai Bình:

− Có anh chi.

Chàng chép miệng:

− Phải chi em lấy xe nhà đi thì tiện quá ha?

− Đi xe nhà, có nhiều điều bất lợi cho mịnh Hễ lấy xe nhà đi, thì ba biết em đi chơi xa, ba sẽ cho người theo dọi Nói chơi với anh vậy chớ trong trại thiếu gì xe gắn mạy Em sẽ nhỡ người đưa mình ra chơ.

Dứt lời, Mỹ Dung thò tay ra ngoài vẫy lia:

− Đây! Đây! Ông ngừng đây cho chúng tôi xuộng

Chiếc taxi đỗ lại giữa rừng hoạng Bình mở cửa xe bước xuống trước và đảo mắt dớn dác:

− Nông trại gì đâu mà anh không thẩy

Trả Tiền xe xong, Mỹ Dung nắm tay chàng:

− Đi bộ theo đường mòn nầy vô một quãng nựa

− Sao em không để xe đưa mình đến tận nởi

Nàng đáp nhanh:

− Nên tránh con mắt xoi mói của người ta.

− Vậy mà mình đến nông trại làm gi?

Mày liễu nhẹ Cau:

− Hoi.. hỏi hoài! Đi chơi, đi kiếm trái cây ăn chớ làm gị Mùa nầy, trong vườn sầu riêng chín nhiều lắm, còn các thứ trái cây khác nữa, em cho anh tha hồ hai..

Chàng cúi đầu ngắm đôi bóng so vai quyến luyến nhau từng bước:

− Chuyện gì em cũng tỏ ra nghiêm trọng và bí ẩn hệt Anh đoán biết rằng, em rũ anh lên đây không phải với mục đích đi thăm vườn và ăn trái cây, mà phải có chuyện gì quan trọng lắm.

− Anh thông minh lắm!

− Cho anh biết cho anh đỡ băn khoăn, sốt ruôt.

− Em cũng chưa biết những gì sẽ đến nữa, thì làm sao cho anh biết trước đươc.

Bình sửng sốt:

− Lạ Chưa! Em chưa biết em lên đây với mục đích gì nữa a?

Giọng nàng càng bí ẩn hơn:

− Vì mọi sự việc diễn tiên.. phải tùy thuộc vào hoàn canh.., vào thời gian và không gian, lại còn tùy anh nựa

Chàng và nàng nối bước ông quản gia đi qua sân cát trong nhiều cây sứ, rồi theo con đường mòn nhỏ hai bên có tấn lề bằng đá xanh, trồng lưa thưa những cây mào gà, dẫn đến một căn nhà gạch nho nhỏ mà kiến trúc tân kỳ nằm trên một ngọn đồi thấp, có lẽ là ngọn đồi nhân tao.

Ông quản gia dừng lại ngay cửa, găm chìa khóa vào ổ khóa:

− Sao kỳ này cô lên chơi một mình, không có ông bà và cô Hương, cô Trang cùng đi, cô hải

Mỹ Dung thầm lấy làm khó chịu vì câu hỏi tò mò của người quản ga, nàng đáp gọn:

− Ba má tôi bận

Ông quản gia mở rộng hai cánh cửa, đoạn bước thẳng vào trong lần lượt mở tất cả các cửa sổ:

− Cô hai lên chơi chừng nào vê?

Nàng chán chường ném chiếc xách xuống ghế nệm và chỉ chiếc ghế bên kia ngầm mời Bình ngồi, vừa đáp câu hỏi của ông quản gia:

− Nếu vui thì ở đến chiều vê.

Ông quản gia quay lại nói nhanh:

− Vậy thì để tôi chạy ra chợ kiếm bã, biểu bã mua sắm gì thêm đặng nấu cơm đã cô với cậu đậy

Mỹ Dung rút khăn lau mặt:

− Thôi, mất công lắm, ông sáu! Bà sáu đi chợ về, có món gì, chúng tôi ăn món nậy Nấu nướng thêm, cực khổ Cho bà sáu lắm.

Ông già sáu hệch miệng cười:

− Có gì đây mà cực khổ, cô hại Gà vịt thì mình sẵn có, chỉ mua thêm ra cải, gia vị Thôi, bày ra làm thì có tụi nhỏ xúm lại phụ với bạ Thôi, cô cậu ở đây nghỉ nghẹn Tôi chạy ra chợ một chụt Nếu cô hai với cậu đây muốn đi vườn chơi thì biểu đứa nào dắt đi.

− Dạ được, ông sáu cứ đi đi.

Ông vừa đi ra cửa, vừa chỉ ghế mời Bình lần nữa:

− Ngồi nghỉ đi câu. Nếu có mệt thì cậu cứ tự tiện nặm

Dạ, cám ơn bạc

− À quên nữa! Cô hai với cậu uống chi?

Mỹ Dung đỡ lời chàng:

− Nước lọc hay nước ngọt đi, ông Sáu

− Dạ, để tôi biểu con Hạnh coi nước nôi và dọn chỗ cho cô hai nghỉ trưa luộn

Cũng chưa chịu ngồi, ông già sáu đi khuất rồi, Bình ra đứng bên cửa sổ mà ngó mong ngoài vượn Khu vườn âm u cũng như vườn cao su, một loại cây đã trỗ hoa, một loại cây đang trĩu trái và cũng có cây trơ cành trụi lạ Dưới chân đồi hình như có con suối nhỏ vì cạn nước nên thấy không rọ Bên kia, cách bờ suối cạn xa xa có một nhà tôn không vách chứa đầy các thứ nông cơ như máy ủi đất, máy trục máy bơn nươc.. xếp thành hàng như một xưỡng sữa xe.

Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe

Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.

Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?

  • Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
  • Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x