Sách này chia sẻ mục đích hỗ trợ người đọc cá nhân chưa có điều kiện mua sách giấy, hoàn toàn miễn phí và phi lợi nhuận. Sách được sưu tầm nhiều nguồn khác nhau mọi bản quyền thuộc về Tác Giả & Nhà Xuất Bản!

Giới thiệu & trích đoạn ebook

Sách Bẻ Cánh Nàng của tác giả Thanh Thuần mời bạn đọc thưởng thức.

Chương 5: Tôi không khóc

Một tuần bình yên trôi qua trong chớp mắt.​Vào khoảnh khắc này, nỗi đau do sắp cắt đứt quá khứ bao trùm Diệp Cẩn.

Ngoài trời vẫn còn giá rét, Diệp Cẩn kiểm kê hành lý dưới ánh mặt trời.​Sau hôm con diều hâu bay tới, một chiếc xe lừa lắc lư dừng trước cổng Lục gia.

Ngay sáng nay lúc mới tờ mờ sáng, người đàn ông chưa bao giờ tiết lộ danh tính đứng trong sân, một con diều hâu đen toàn thân đáp xuống cánh tay vươn ra của y.​”

Coi bộ nàng đánh cược đúng.​”

Nàng sẽ mau chóng có hộ khẩu mới.​Người đàn ông ngồi cạnh bàn mặc áo ngoài, ung dung nhìn Diệp Cẩn và chả hề có ý trốn tránh.

Khi thấy kế hoạch bỏ trốn được mình ấp ủ hơn một tháng sắp thuận lợi gặt hái kết quả, Diệp Cẩn cất kỹ bọc hành lý và nhìn căn phòng mình sống gần ba năm.​”

Nội tâm nàng chẳng khoan khoái hay hào hứng gì cho cam.​Khi bước qua cửa, thanh niên quay người lại như muốn nói gì đấy, đáng tiếc Diệp Cẩn lại nhanh nhẹn đóng cửa cài chốt.

Đây là nơi nàng từng cho rằng mình sẽ gắn bó suốt quãng đời còn lại. Vô số ngày đêm nàng tủi thân vì bị Cao thị hạch sách, hay mặt mày dịu lại trước sự dịu dàng của Lục Văn Giác. Thậm chí nàng còn trộm khóc thút thít lúc phát hiện Lục Văn Giác thay lòng đổi dạ.

Căn phòng nhỏ bé chất chứa nụ cười lẫn nước mắt trên chặng đường nàng đã đi qua.​Nàng nghĩ mình hẳn phải tỏ ra cao quý lạnh lùng, cười khẩy một tiếng rồi đuổi bọn họ ngay tức khắc; hoặc tạm thời giả vờ hiền lành để lừa phỉnh, sau đó chạy lấy người bất cứ lúc nào; nếu cảm xúc dâng trào thì cũng có khả năng sẽ khóc lóc chất vấn bất kể mặt mũi.

Vào khoảnh khắc này, nỗi đau do sắp cắt đứt quá khứ bao trùm Diệp Cẩn. ​Diệp Cẩn quay đầu, người đàn ông tuấn tú lạnh lùng đang thong thả tắt mồi lửa.

Tuy nhiên, nàng nào biết mọi thứ còn lâu mới kết thúc.​ Lục Văn Giác vâng dạ, hắn không đợi thúc giục đã khom lưng bê cái giường.

Sau hôm con diều hâu bay tới, một chiếc xe lừa lắc lư dừng trước cổng Lục gia.​Vô số ngày đêm nàng tủi thân vì bị Cao thị hạch sách, hay mặt mày dịu lại trước sự dịu dàng của Lục Văn Giác.

Lục Văn Giác, kẻ đáng lẽ đang chuyên tâm học hành tại thư viện tư lập, nhảy xuống xe. Hắn dìu một thiếu nữ có cái bụng tròn vo, thấy Diệp Cẩn mở cổng thì cười nịnh nọt, “Cẩn nương, đây là A Hồng.”​Tư thế ngủ của Lục Văn Giác quả thật rất xấu, hồi mới ở bên nhau, Diệp Cẩn mất một thời gian mới thích ứng được.

Thiếu nữ cong gối chào Diệp Cẩn, tuy búi kiểu tóc phụ nhân nhưng khuôn mặt kia trông non nớt hết mức. Ở thời hiện đại, nàng ta chắc chắn chỉ là học sinh trung học.​Tuy nhiên, nàng nào biết mọi thứ còn lâu mới kết thúc.

Bây giờ đang buổi hoàng hôn, ánh chiều tà diễm lệ nhuộm chân trời đằng xa, sắc màu ấy đỏ như máu.​”

Diệp Cẩn vô cảm nhìn khung cảnh trước mặt mình.​Diệp Cẩn gian nan tránh né ánh mắt y.

Thật ra từ ngày biết chuyện Lục Văn Giác giấu giếm, nàng đã tưởng tượng cả trăm ngàn lần tình huống hiện tại. Nàng nghĩ mình hẳn phải tỏ ra cao quý lạnh lùng, cười khẩy một tiếng rồi đuổi bọn họ ngay tức khắc; hoặc tạm thời giả vờ hiền lành để lừa phỉnh, sau đó chạy lấy người bất cứ lúc nào; nếu cảm xúc dâng trào thì cũng có khả năng sẽ khóc lóc chất vấn bất kể mặt mũi.​“Ủa Cẩn nương, phòng tối quá, mau thắp nến đi.

Nhưng giây phút nó xảy đến, cô gái kinh ngạc nhận ra trái tim mình chỉ còn sự tĩnh lặng thờ ơ.​Đúng lúc nàng bận rộn thì chợt nghe tiếng bước chân do dự phát ra ngoài cửa, kế tiếp là tiếng gõ cửa dè dặt, “Cẩn nương, có thể cho ta dời giường trong phòng nàng qua phòng mẫu thân không?

Có lẽ bao thương tâm, phẫn nộ, khó tin…đã chảy ra hết cùng nước mắt vào những buổi đêm của hơn một tháng qua.​Tởm lợm.

“Vào đi.” Diệp Cẩn chỉ cửa phòng Cao thị, bình tĩnh nói, “Ngoại tổ mẫu bệnh nên mẫu thân đi thăm, hai người hãy ngủ trong phòng bà.”​Mất giường thì đêm nay nàng ngủ ở đâu?

“Phu nhân…” Thiếu nữ ôm bụng, hình như nàng ta chẳng ngờ Diệp Cẩn sẽ phản ứng như thế. Nàng ta chần chừ giây lát mới lí nhí bảo, “Tại thiếp hết, phu nhân tuyệt đối đừng xa cách Lục lang chỉ vì thiếp…”​Rèm cửa buông xuống phát ra tiếng động nặng nề, người con gái ra sức chặn cửa và nhốt Lục Văn Giác còn mải cầu xin ở bên ngoài.

“Ngừng ngay.” Diệp Cẩn giơ tay cắt ngang lời nàng ta, lạnh nhạt nhướn mày. “Giữ mấy lời đó mà tâm sự riêng với Lục Văn Giác, ta không mê làm bệ đỡ cho người khác.”​Cuối cùng hai người vừa an ủi nhau vừa vô phòng Cao thị, cứ như nàng là Vương Mẫu nương nương chuyên chướng mắt người có tình thành đôi ấy.

Mặt thiếu nữ đỏ bừng, đôi mắt ngậm nước nhìn người bên cạnh để thấy nỗi áy náy pha lẫn lấy lòng trên mặt đối phương biến thành kinh hoàng tự khi nào.​Đây là nơi nàng từng cho rằng mình sẽ gắn bó suốt quãng đời còn lại.

Hắn ba chân bốn cẳng đuổi theo một Diệp Cẩn đã xoay người bỏ đi, cái miệng vội la lên, “Cẩn nương, việc này ta làm không đúng, nàng đánh mắng gì cũng được hết nhưng đừng ngó lơ ta.”​Lục gia làm có mỗi cái giường đất ở phòng Cao thị, nó nối thẳng tới bệ bếp trong nhà bếp nhỏ cách vách nên vô cùng ấm.

Những ngón tay ấm áp và quá đỗi quen thuộc kéo tay Diệp Cẩn, song nàng hất chúng ra như bị điện giật.​Nhưng giây phút nó xảy đến, cô gái kinh ngạc nhận ra trái tim mình chỉ còn sự tĩnh lặng thờ ơ.

Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe

Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.

Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?

  • Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
  • Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x