Sách này chia sẻ mục đích hỗ trợ người đọc cá nhân chưa có điều kiện mua sách giấy, hoàn toàn miễn phí và phi lợi nhuận. Sách được sưu tầm nhiều nguồn khác nhau mọi bản quyền thuộc về Tác Giả & Nhà Xuất Bản!

Giới thiệu & trích đoạn ebook

Sách Bổn Vu Sư Cầu Ái Pháp của tác giả Tô Du Bính

Chương 2

Đường Văn Diệp gần đây cứ hay có một loại cảm giác bất an, giống như sắp xảy ra chuyện trọng đại.

Thế nhưng có thể là chuyện gì đây? Đổng sự trưởng tập đoàn Tân Uy là ông ngoại hắn, tuy số người biết mối quan hệ này không nhiều, nhưng những nhân vật cấp cao trong công ty đều ngầm tự hiểu mà không cần nói ra.

Có thể kết luận, chỉ cần không phạm phải sai lầm lớn nào, hắn ở tập đoàn tất nhiên như cá gặp nước. Trên thực tế, thân phận tổng giám này cũng đủ cho hắn hô mưa gọi gió.

Cha mẹ hắn ly hôn, đều đã tìm được bến đỗ mới. Hắn với bọn họ tuy không thể coi như thân cận, nhưng vẫn luôn duy trì liên hệ.

Nghĩ tới nghĩ lui, khả năng duy nhất chính là ngủ không đủ giấc.

Niềm đam mê lớn nhất trong cuộc đời hắn là bóng đá, lúc này vừa vặn ngay mùa Euro. Bởi châu Âu chênh lệch múi giờ với châu Á, cho nên suốt mấy hôm liền, ngày nào hắn cũng thức tới bốn năm giờ sáng mới ngủ.

Nhất là hôm qua với hôm nay, chỉ trong hai ngày dán mắt vào màn hình tinh thể lỏng suốt sáu tiếng đồng hồ khiến hắn cứ lâng lâng như đang bay.

“Đường tổng giám.” Trần Hi mỉm cười yểu điệu bước qua, nàng tổng giám tài vụ hai mươi sáu tuổi này hiển nhiên có thủ đoạn cùng mị lực hơn người, “Thực xin lỗi, hôm qua Lương tổng giới thiệu quá vội vàng, chưa kịp mời ngươi dùng bữa tối coi như chào đón.”

Đường Văn Diệp hận không thể một cước đá nàng văng ra, trực tiếp vào phòng làm việc ngủ bù một giấc, thế nhưng không thể không giữ hình tượng, cười đáp: “Trần tổng giám khách sáo rồi.

Thật ra ta vốn lớn lên ở thành phố này, từng nhánh cây ngọn cỏ nơi đây đều vô cùng quen thuộc, nói mời một bữa tối chào đón nghe xa lạ quá.”

Trần Hi thấy hắn lịch sự từ chối, cũng không tiếp tục dây dưa: “Nếu đã vậy, lần sau mong Đường tổng giám dẫn một kẻ không phải người bản xứ như ta đi dạo một vòng tham quan, được không.”

“Có cơ hội nhất định sẽ làm hướng dẫn viên.” Đường Văn Diệp cười tủm tỉm nhìn nàng phẩy mông đi khuất khỏi tầm mắt, lập tức xoay người, bước về hướng thang máy.

Một người đang đứng trong thang máy, ấn nút mở cửa, dường như cố ý đợi hắn.

Đường Văn Diệp cũng không nghĩ nhiều, dù sao với thân phận của hắn, trong công ty đương nhiên có lắm kẻ muốn nịnh bợ.

Đi vào mới phát hiện đó là một thanh niên mặt đỏ hồng như quả táo, đôi mắt cực to khiến hắn bất giác nghĩ tới Harry Potter, lần đầu tiên phá lệ chủ động mở lời: “Tên tiếng Anh của ngươi không phải là Harry chứ?”

“Không, ta là Vu Lâm.” Hắn nỗ lực kiềm nén trái tim đang đập cuồng loạn của mình an tĩnh trở lại, càng không cho miệng mình phun ra bất kỳ âm tiết nào có liên quan đến thần chú.

“Đây là tên tiếng Anh sao?” Đường Văn Diệp thấy hắn vô cùng khẩn trương, không khỏi nổi lên vài phần ý định trêu chọc.

Vu Lâm lúng túng giải thích: “Ông ngoại ta là người Anh, tên này là ông chọn.”

Tên do một người Anh đặt thì gọi là tên tiếng Anh sao? Thế cái tên Richard mà hắn tự đặt cho mình hóa ra là tên tiếng Trung? Đường Văn Diệp câm lặng.

Vu Lâm lôi ra tờ giấy mà Viên Chính Kiệt viết cho hắn, cẩn thận hỏi: “Nhà ngươi ở đâu?”

“Cái gì?” Đường Văn Diệp lập tức cảnh giác.

“Ý ta là muốn biết địa chỉ nhà ngươi?”

Đường Văn Diệp liếc nhìn tờ giấy trong tay hắn: “Đây là cái gì?”

Vu Lâm tuy có hơi ngốc, nhưng không ngốc đến mức triệt để như vậy, ngay thời khắc mấu chốt, hắn theo bản năng quăng bừa một câu: “Bảng câu hỏi thăm dò của công ty.”

Bất quá Đường Văn Diệp hiển nhiên không bị gạt bởi lời nói dối của hắn: “Giấy trong công ty đều in logo của công ty.”

“Cũng có loại giấy A4 bình thường a.” Là một nhân viên giữ kho, hắn đương nhiên biết rõ.

Đường Văn Diệp mới đi làm ngày thứ hai, không quá rành về phương diện này như vậy, bất quá hắn vẫn kiên định: “Bảng câu hỏi của công ty tuyệt đối không viết tay, càng không để một nhân viên nho nhỏ như ngươi vào thang máy hỏi ta.”

Vu Lâm ngẩng đầu, im lặng nhìn hắn, cặp mắt to kia dường như có thể rơi lệ bất cứ lúc nào.

“Ta chỉ nói sự thật.” Đường Văn Diệp bị hắn nhìn đến cả người mất tự nhiên, nhịn không được nhấn mạnh thêm ngữ khí.

“Ngươi cảm thấy, chức vụ đẳng cấp rất quan trọng sao?” Vu Lâm có chút lo lắng. Không ngờ mối nghi ngại của Viên Chính Kiệt lại biến thành sự thật, mặc dù Đường Văn Diệp không phải nữ nhân, nhưng hình như cũng rất chú trọng phương diện này.

Đường Văn Diệp bị hắn hỏi đến bối rối: “Đương nhiên, tiền lương biểu lộ tất cả.” Thấy Vu Lâm tâm tình trầm xuống, cho rằng hắn vì chức vụ quá thấp mà cảm thấy tự ti, “Nhưng ngươi còn trẻ, tuổi trẻ chính là vốn liếng, ngươi sẽ có tiềm năng vô hạn.”

“Thật sao?” Ánh mắt Vu Lâm thoáng chốc sáng rực.

“Đương nhiên.” Đường Văn Diệp rốt cục cũng hỏi tới chức vụ của hắn: “Ngươi làm ở bộ phận nào?”

“Bộ Tổng vụ khoa Hậu cần nhân viên giữ kho.” Vẫn như cũ trả lời rất có thứ tự.

Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe

Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.

Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?

  • Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
  • Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x