Sách này chia sẻ mục đích hỗ trợ người đọc cá nhân chưa có điều kiện mua sách giấy, hoàn toàn miễn phí và phi lợi nhuận. Sách được sưu tầm nhiều nguồn khác nhau mọi bản quyền thuộc về Tác Giả & Nhà Xuất Bản!

Giới thiệu & trích đoạn ebook

Sách Bước Chân Kẻ Lãng Du của tác giả Thùy Loan mời bạn đọc thưởng thức.

Chương 2

Thu Nguyệt cùng mẹ tay xách nách chiếc vali to tướng. Cả hai bấm chuông rồi đứng chờ. Lát sau có người đi ra, bà reo lên vui mừng:

– Chao ôi! Hai người định dọn về đây ở luôn à?

Nguyệt cười lớn trả lời thay mẹ:

– Con chỉ xin ở đậu một tháng thôi, dì ba cho ở đây chớ?

– Hứ! Nói nghe thấy ghét. Mẹ con mày ở đây luôn tao không cho à?

Cả ba cùng cười. Cả nhà ấm áp niềm vui. Bà ngoại Nguyệt chống gậy ra mừng con gái và cháu về chơi. Bà nắm chặt tay cô bé:

– Chao ôi! Nó lớn quá rồi. Sắp lấy chồng hả con. Bao giờ cho bà uống rượu.

Nguyệt lắc đầu nguầy nguậy:

– Ngoại nói gì kỳ quá. Con còn nhỏ mà!

– Nhỏ lắm! Nó có bạn chưa chị hai. Dì ba liếc Nguyệt.

Mẹ Nguyệt cười:

– Nó kín lắm, chị đâu có biết?

– Sao chị không theo dõi nó coi chừng …

Nguyệt phũng phịu:

– Người ta không có gì hết tự nhiên dì ba xúi mẹ con coi chừng … Giống như con mắc trọng tội vậy ai mà chịu nổi.

– Ừ nhắc mẹ mới nhớ. Chuyện con với thằng Vĩnh Hưng, ra sao rồi?

Nghe mẹ nhắc. Thu Nguyệt đỏ mặt:

– Con với anh ấy đâu có gì. Anh Vĩnh Hưng có người yêu là đồng nghiệp sắp đám cưới rồi đó mẹ đừng có nói bậy không nên.

Mẹ cô lắc đầu cười:

– Ôi tuổi trẻ nó đặt đâu mình ngồi đó lo gì phải không mẹ.

Bà ngoại nhìn Nguyệt mỉm cười:

– Thôi! Con nghĩ đi rồi ăn cơm, nhớ đừng có đi đâu, ở đây lúc này ghê lắm, đừng đi xe nghe Nguyệt.

– Dạ!

Nguyệt vâng lời. Trời ngả về chiều, chim hót véo von. Rừng dương nghiêng ngã trước cơn gió lại rì rào, thì thầm trò chuyện. Nguyệt tản bộ ra ngoài. Cô đi về khách sạn Thủy Tùng. Khuôn viên khách sạn vừa đẹp, vừa rộng. Du khách ra vào tấp nập, cô đến bên hồ cá ngồi nhìn những chú cá đủ màu bơi lượn cái hồ sen giữa rừng. Cảnh đẹp, gió mát, Nguyệt nghiêng dài mái tóc, mắt chăm chú nhìn xuống hồ tìm chú cá đuôi đỏ, cô nhặt một bông hoa rụng bỏ xuống hồ, chú cá tai tượng ngoi lên đớp lấy.

– Này cô bé làm gì mà cười vui thế.

Nguyệt giật mình nín cười nhìn người vừa phát ra tiếng nói. Một anh chàng rất đẹp có nụ cười cởi mở đứng phía sau Nguyệt tự bao giờ. Nguyệt vội đứng lên:

– Xin lỗi, tôi vô ý.

– Không sao, cô cứ tự nhiên ngồi nhưng không khéo rơi xuống hồ thì khổ.

Chàng trai nói tự nhiên Nguyệt đỡ e thẹn, cô hỏi nhỏ:

– Xin lỗi, anh là khách của khách sạn à?

Chàng trai không trả lời mà nheo mặt nhìn Nguyệt hỏi lại:

– Còn cô cũng là khách của khách sạn ư?

Nguyệt lắc đầu:

– Tôi từ xa đến nhưng mà nhà tôi gần đây thôi.

– Cô nói gì lạ quá tôi không hiểu.

Nguyệt cười thật tươi như nụ hoa hàm tiếu làm chàng trai bị thu hút theo.

– À. Tôi ở trên tỉnh theo mẹ về quê nghỉ hè. Đây là quê ngoại tôi, nhà dì tôi cách đây một quãng đường.

– Sao cô lại đến đây?

– Mỗi lần về quê tôi đều đến đây chơi lâu thành lệ.

– Ủa! Sao tôi chẳng gặp cô bao giờ cả?

– Làm sao mà anh gặp được? – Nguyệt lại cười.

– Xin lỗi anh tên gì? Ở đâu? Chúng ta làm quen nhé!

– Vĩnh! Tôi tên Vĩnh.

Nguyệt nhìn trân trối:

– Anh là Vĩnh con của ông chủ khách sạn?

Vĩnh cũng ngạc nhiên:

– Sao cô lại biết tôi?

– Biết chứ, ngoại tôi nhắc đến anh hoài. Thế là tôi nghe tên anh đã từ lâu bây giờ mới gặp mặt.

Vĩnh cười:

– Hóa ra chúng ta là hàng xóm của nhau.

Cô bé thật dễ thương, càng trò chuyện Vĩnh càng thu hút bởi duyên ngầm của cô bé. Anh ngồi xuống thành hồ:

– Cô bé tên gì?

Nguyệt.

– Ở trên tỉnh em học trường nào?

– Sinh viên trường đại học nhân văn.

– Vậy là chúng ta cùng trường rồi – Vĩnh nói dối.

– Sao em không gặp anh bao giờ?

– Bọn anh ít đi chơi lắm. Em về đây bao giờ trở lên thành phố?

– Một tháng, em rủ theo cô bạn nhưng nó không đi theo, về đây em buồn nên đi lang thang cho vui.

– Vậy là hai tâm hồn lẻ loi lại gặp nhau rồi.

Lời Vĩnh thật ấm áp làm cho Nguyệt vui hơn.

Anh thích nói chuyện với Nguyệt dù mới gặp gỡ.

– Thế anh cũng nghỉ hè ở nhà mình à?

– Ừ. Ba anh gọi anh về phụ việc ông ấy. Anh đang buồn muốn chết lại gặp em đúng là hên thật.

Liếc xéo Vĩnh, Nguyệt đùa:

– Hên hay xui chưa biết à. Thôi em về kẻo mẹ và bà ngoại trong. Chào anh.

Vĩnh bước xuống chạy theo chắn lối Nguyệt:

– Em bảo ở đây buồn. Đêm nay đến đây chúng ta cùng đi dạo được chứ Nguyệt.

Nguyệt cắn móng tay suy nghĩ:

– Để xem, thôi em về. Hẹn gặp lại sau.

Nói xong Nguyệt tất tả chạy đi. Vĩnh đứng ngây người nhìn theo bóng Nguyệt khuất cuối con đường. Anh thấy lòng mình nôn nao lo. Hình bóng cô gái cứ chập chờn. Vĩnh đi vào nhà mà đầu óc mông lung. Anh nở nụ cười tươi tắn với ý nghĩ vừa lóe qua đầu. Liệu đêm nay cô ấy có đến không? Mình phải chờ …

Đêm nay là ngày trăng rằm, ánh trăng tròn vành vạch như quả bóng căng tròn e ấp ngủ trên ngọn cây. Mới bảy giờ Vĩnh đã ra cổng đứng chờ. Chàng trai đi tới đi lui dáng nôn nóng. Lâm thấy vậy bước ra hỏi:

– Cậu hai ngắm trăng hả?

Vĩnh vội đáp:

– Đâu có, tôi chờ bạn.

– Bạn trai hay bạn gái. Hồi chưa cậu về nhà có một mình mà.

Vĩnh hơi bực mình vì sự tò mò quá đáng của Lâm:

– Sao anh để ý tôi làm gì? Tôi thiếu gì bạn.

– Tôi xin lỗi, không phải tôi để ý đến cậu hai mà ông sợ dặn tôi phải lo cho cậu. Xin cậu thông cảm.

– Tôi lớn rồi, anh đừng có nghe lời ba tôi mà xem tôi như đứa trẻ lên năm, mất tự do làm sao chịu nổi.

Lâm gãi đầu:

– Hôm nay ông đi vắng. Cậu có đi chơi đừng đi xa, vùng này không còn như trước nữa đã có nhiều cô gái chết oan rồi đó, cậu biết chưa?

Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe

Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.

Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?

  • Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
  • Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x