Sách này chia sẻ mục đích hỗ trợ người đọc cá nhân chưa có điều kiện mua sách giấy, hoàn toàn miễn phí và phi lợi nhuận. Sách được sưu tầm nhiều nguồn khác nhau mọi bản quyền thuộc về Tác Giả & Nhà Xuất Bản!

Giới thiệu & trích đoạn ebook

Sách Cáo Pax của tác giả Sara Pennypacker mời bạn thưởng thức.

“Ra là có rất nhiều ạ.”

Peter thấy câu ấy nghe thật ngớ ngẩn, nhưng vẫn không kìm được mà nhắc lại. “Rất nhiều.” Cậu vọc tay vào đống lính nhựa trong chiếc hộp bánh quy méo mó bằng thiếc – anh nào anh nấy giống nhau y đúc chỉ khác mỗi tư thế: người đứng, kẻ quỳ gối, và người thì nằm sấp, tất thảy đều có cây súng trường áp chặt nơi gò má màu xanh ô liu. “Cháu cứ tưởng ba chỉ có mỗi con đó thôi.”

“Không đâu. Ta giẫm phải chúng suốt. Ba cháu hẳn phải có đến cả trăm. Nguyên một đội quân hùng hậu.” Ông nội phì cười vì câu nói đùa vô tình, nhưng Peter thì không. Cậu quay sang nhìn chăm chú ra ngoài cửa sổ, như vừa nhác thấy thứ gì đó đằng sân sau tối hù. Cậu đưa mu bàn tay lên quẹt quai hàm, giống hệt cách cha xoa cái cằm lún phún râu ria, và lén lau những giọt nước mắt ứa ra. Có còn con nít đâu mà lại khóc vì một điều thế này?

Mà suy cho cùng thì tại sao cậu lại khóc kia chứ? Cậu đã mười hai tuổi và bao năm rồi chẳng rơi lấy một giọt nước mắt, ngay cả khi cậu bị rạn ngón cái trong lúc chặn cú bóng bổng của Josh Hourihan bằng tay không. Quả đấy đau ra trò, nhưng cậu chỉ rủa thầm cho qua cơn đau trong lúc cùng huấn luyện viên chờ chụp X-quang. Ra dáng nam nhi đại trượng phu. Vậy mà hôm nay, tận hai lần.

Peter cầm một anh lính lên từ hộp và tâm tưởng lại trôi về ngày cậu tìm thấy một anh y sì tại bàn làm việc của cha. “Gì đây ạ?” cậu hỏi, trên tay là món đồ.

Cha Peter đưa tay đón lấy, gương mặt ông dịu lại. “Hừm. Cũng lâu phết rồi nhỉ. Đây là món đồ chơi ưa thích khi ba còn bé.”

“Cho con được không ạ?”

Cha tung anh lính lại phía cậu. “Tất nhiên rồi.”

Peter liền đặt món đồ chơi trên bậu cửa sổ cạnh giường, nòng súng nhựa chĩa ra phô trương tư thế phòng thủ. Nhưng chả mấy mà Pax đã thó được nó, làm Peter cười vang – cũng như cậu, Pax phải có nó cho kỳ được mới thôi.

Peter thả món đồ chơi vào hộp và sắp sửa đậy nắp lại thì để ý thấy mép của một bức ảnh úa màu thò ra bên dưới núi lính nhựa.

Cậu rút nó ra. Cha cậu, có lẽ mười hay mười một tuổi, một bên tay choàng qua người một chú chó. Xem chừng vừa lai collie vừa lai cả trăm giống chó khác, có vẻ là một chú chó ngoan mà ta rồi sẽ kể cho con trai mình nghe. “Cháu không hề biết ba từng nuôi chó,” cậu lên tiếng, rồi đưa cho ông tấm ảnh.

“Đó là Duke. Sinh vật ngốc nghếch nhất trần đời, lúc nào cũng luẩn quẩn vướng chân.” Ông lão nhìn bức ảnh kỹ hơn, rồi lại liếc qua Peter như vừa phát hiện ra điều gì mới. “Cháu cũng tóc đen giống ba cháu này.” Đoạn xoa xoa đám tóc bạc xoăn tít mọc quanh đỉnh đầu. “Ta cũng từng như thế, lâu lắm rồi. Mà nhìn xem, hồi ấy ba cháu cũng gầy nhẳng, y như cháu, y như ta, cặp tai vểnh như quai bình. Cánh đàn ông trong nhà này – có vẻ như con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, ha?”

“Vâng, thưa ông.” Peter cố nặn ra một nụ cười, mà chẳng được lâu. “Luẩn quẩn vướng chân.” Cha Peter đã nhắc tới từ này. “Ông không thể để con cáo đó luẩn quẩn vướng chân được. Giờ ông không còn nhanh nhẹn như trước nữa. Con cũng liệu mà tránh xa xa ra. Ông không quen có trẻ con quanh quẩn bên mình đâu.”

“Cháu biết đấy, chiến tranh tới và ta nhập ngũ, như cha ta khi xưa. Như ba cháu bây giờ. Tổ quốc vẫy gọi, và trong nhà này thì chúng ta phải trả lời. Vâng, thưa ngài, gia đình tôi con nhà tông không giống lông cũng giống cánh đó thấy chưa.” Ông trả lại cậu bức hình. “Ba cháu và con chó đó. Chúng dính lấy nhau không rời. Suýt nữa thì ta quên béng mất.”

Peter đặt lại tấm ảnh vào trong hộp và ấn chặt nắp, đoạn đẩy nó xuống gầm giường nơi cậu tìm thấy nó. Cậu lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Làm sao cậu dám đề cập đến việc nuôi thú cưng lúc này đây. Cậu nào muốn được thuyết giáo về nghĩa vụ với Tổ quốc, và dứt khoát là cậu chẳng có lòng dạ nào mà nghe giảng thêm về cánh với lông. “Ở đây mấy giờ thì vào học ạ?” cậu hỏi, chẳng ngoảnh lại.

“Tám giờ. Người ta bảo phải tới sớm, tự giới thiệu mình với giáo viên chủ nhiệm, cô Mirez, hay Ramirez… gì gì đó. Ta có mua cho cháu mấy thứ đồ dùng học tập đây.” Ồng lão hất đầu ra hiệu về phía cuốn sổ gáy xoắn, chiếc bình giữ nhiệt cũ rích, và một nắm bút chì ngắn choằn buộc túm lại với nhau bằng một sợi cao su dày.

Peter đi tới bàn học và cất mọi thứ vào ba lô. “Cháu cảm ơn. Đi xe buýt hay đi bộ ạ?”

“Cuốc bộ. Ba cháu cũng học trường đó, và nó tự thân vận động. Đi đến cuối đường Ash, rẽ phải vào đường School là thấy – một tòa nhà gạch đồ sộ. Đường School – hiểu chưa? Ra khỏi nhà lúc bảy giờ ba mươi, cháu sẽ có dư dả thì giờ.”

Peter gật đầu. Cậu chỉ muốn được ở một mình. “Được ạ. Cháu chuẩn bị xong rồi. Chắc giờ cháu sẽ lên giường đi ngủ.”

“Tốt,” ông nội đáp lời, không buồn che giấu giọng nói như trút được một gánh nặng. Ông đóng mạnh cửa khi đi ra, như thể muốn nói, Nhóc có thể tùy nghi sử dụng buồng này, còn đâu phần còn lại của căn nhà thuộc về ta.

Peter đứng nép bên cửa và lắng nghe tiếng bước chân ông rời đi. Lát sau, cậu nghe tiếng bát đĩa lách cách trong bồn rửa. Cậu mường tượng trong đầu hình ảnh ông nội trong căn bếp chật chội mà họ vừa dùng bữa tối với món thịt hầm trong im lặng, căn bếp sực nức mùi hành phi tới mức Peter cảm tưởng thứ mùi này sẽ còn sống thọ hơn ông nội cậu. Có trôi qua một trăm năm và được một tá các gia đình khác nhau cọ rửa, ngôi nhà này có khi vẫn bốc mùi cho xem.

Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe

Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.

Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?

  • Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
  • Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x