
Câu Chuyện Tương Lai Mà Tôi Bỏ Lỡ – Web Tải Sách Miễn Phí Ebooks PDF
Giới thiệu & trích đoạn ebook
Sách Câu Chuyện Tương Lai Mà Tôi Bỏ Lỡ của tác giả Ruka Kosaka mời bạn thưởng thức.
Hai năm sau, mùa xuân năm hai mươi hai tuổi, Matsuri được xuất viện.
Cô đã trải qua mọi phương pháp trị liệu hiện có, thử hết từ những loại thuốc vừa mới được công nhận đến những loại thuốc thử nghiệm và không được bảo hiểm hỗ trợ. Thế nhưng đúng như một nhà nghiên cứu nào đó đã kết luận, căn bệnh này không thể trị dứt điểm. Cô có thể về nhà điều trị, nhưng vì không biết khi nào bệnh phát tác nên cô chẳng thể làm được gì hay vận động quá sức. Chế độ ăn của cô rất nghiêm ngặt để giảm bớt gánh nặng cho các cơ quan nội tạng và trái tim đang ngày một yếu đi, đồng thời cô còn phải uống đúng liều lượng thuốc quy định, số thuốc đó cũng đã tăng lên đáng kể theo thời gian cô nhập viện.
Tuy vẫn mang trái bom nổ chậm trên người, nhưng Matsuri không khỏi thở phào nhẹ nhõm khi chịu đựng được tới ngày xuất viện. Nếu tuân thủ những quy định bác sĩ đã dặn dò, cô sẽ được giải phóng khỏi phòng bệnh trắng toát và cuộc sống cùng những bệnh nhân xa lạ khác, vì thế cô quyết tâm sẽ nghiêm túc làm theo. Thời gian hai năm đó đã biến Matsuri thành một “bệnh nhân gương mẫu”.
Bước ra khỏi viện, việc đầu tiên cô làm là ngước lên nhìn trời.
“Bầu trời… xanh quá…”
Cô vươn tay lên. Tưởng như có thể chạm tới bầu trời cao, rồi nắm nó trong tay. Đến khi mở lòng bàn tay ra, cô bất giác mỉm cười. Trong lòng bàn tay cô vương lại một cánh hoa anh đào.
“Matsuri, chúng ta tạt qua đâu đó chơi rồi mới về nhà nhé?” Xếp xong đồ lên xe tải, bố cô quay lại hỏi.
Matsuri gật đầu: “Vâng. Con muốn đi ngắm hoa anh đào.”
“Vậy bố con mình vào công viên ăn gelato đi.”
“Vâng! Ôi, con biết chọn vị gì đây. Vanilla này, sô cô la này, sữa chua nữa. Kem dâu và xoài cũng ngon. À, còn cả vị theo mùa nữa! Khó chọn quá!”
Matsuri nói với giọng đầy phấn khích, bố mẹ cô nhìn nhau cười. Xe bắt đầu chạy, Matsuri để cửa sổ mở và ngước lên nhìn trời. Bầu trời dài rộng trải ra mãi, chẳng giống bầu trời chật hẹp bị giới hạn trong khung cửa sổ phòng bệnh chút nào.
Matsuri trải đống giấy tờ ra nền nhà trong phòng mình.
“Giấy chứng nhận bệnh nan y này, giấy bảo hiểm cho người khuyết tật này, sổ tay người khuyết tật này.”
Sau đó là sổ ngân hàng và con dấu. Mở sổ ngân hàng ra, cột chuyển khoản có tiêu đề “Trợ cấp cho người khuyết tật hằng năm” bắt đầu có hiệu lực từ một năm trước, cô đã có khoản tiết kiệm gần một triệu yên.
“Hóa ra đây là số tiền trợ cấp hằng năm của em.”
“Đúng rồi đó Matsuri.”
Chị gái Kikyo của cô bước vào phòng. Hình như chị đã dọn dẹp xong bữa tiệc mừng xuất viện với đầy món ăn khoái khẩu của Matsuri. Từ bên kia hành lang, giai điệu bản nhạc jazz yêu thích của bố cô vọng tới.
“Cảm ơn chị đã dọn phòng cho em nhé.”
“Có gì đâu. Matsuri này, ngày nghỉ tới chúng ta đi mua quần áo mới đi. Hay em có thích đi đâu chơi không?”
“Cơ thể em sẽ không thích nghi được với cường độ vận động đột ngột đó đâu.”
Thấy cô gượng cười trước lời đề nghị đầy hồ hởi của mình, chị gái cô buồn rầu cúi đầu xuống.
“Ừ nhỉ, em mới xuất viện mà. Có nhiều việc em chưa thể làm ngay được.” Chị gái cô nói với vẻ xấu hổ.
Matsuri vội đỡ lời: “Em muốn đi dạo. Em muốn đi bộ ra công viên gần nhà và ăn cơm hộp ở đó. Chị Kikyo nấu cho em món gì nhé.”
Nghe Matsuri nói xong, nét mặt chị gái cô lập tức sáng bừng lên. “Nghe hay đấy. Chị sẽ làm cơm hộp. Một hộp cơm thật ngon!”
“Đội ơn tỷ tỷ[1] ạ.”
“Hãy tin tưởng tay nghề của tỷ tỷ nhé muội muội.”
“Với lại, khi em khỏe hơn, chị dẫn em đi mua đồ nhé. Em muốn mua nhiều thứ lắm.”
“Đương nhiên rồi. Trước giờ em luôn phải kiềm chế, lần này cứ mua tất cả những gì em thích nhé. Hôm qua mẹ cho chị xem sổ ngân hàng của em rồi, trợ cấp hằng năm của em cao thật đấy. Có khi Matsuri còn nhiều tiền hơn chị ấy.”
“Em đã mạo hiểm cả sinh mệnh để kiếm về còn gì.” Matsuri nói đùa, khiến Kikyo mỉm cười.
“Trước đây chị thấy phải đóng thuế thật khổ, nhưng giờ số tiền đó lại trở thành tiền trợ cấp chữa bệnh và đảm bảo cuộc sống của Matsuri nên chị sẽ cố gắng làm việc chăm chỉ hơn nữa.”
“Cảm ơn tỷ tỷ đã làm việc vì muội!”
Sau khi Kikyo rời khỏi phòng, Matsuri liếc nhìn đám giấy tờ trên bàn. Một lần nữa cô nhận thức được rằng mình đang phải sống dựa vào công sức của người khác.
Cô khẽ thở dài, nhưng rồi khi bắt gặp ánh mắt của chính mình trong tấm gương đặt trên chiếc tủ nhỏ trong phòng khách, cô miễn cường mỉm cười. Nơi này không phải là bệnh viện, cũng chẳng còn là không gian trắng toát đầy máy móc, mà là căn phòng được mẹ và chị Kikyo dọn dẹp sạch sẽ và có đầy những món đồ cô thích. Quan trọng là chẳng có người lạ nào trong nhà cả, cũng không có những bệnh nhân thích trò chuyện ồn ào, các cô y tá hay nhắc nhở và những bác sĩ khó tính. Một không gian hoàn toàn riêng tư. Không còn những bữa ăn không hợp khẩu vị, chỉ cần nói với mẹ và chị Kikyo, họ sẽ nấu cho cô những món ăn thật ngon. Sự căng thẳng tích tụ trong bệnh viện cũng vơi đi, nên cô không cần thở dài nữa.
Sách liên quan
Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe
Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.
Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?
- Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
- Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.