Sách này chia sẻ mục đích hỗ trợ người đọc cá nhân chưa có điều kiện mua sách giấy, hoàn toàn miễn phí và phi lợi nhuận. Sách được sưu tầm nhiều nguồn khác nhau mọi bản quyền thuộc về Tác Giả & Nhà Xuất Bản!

Giới thiệu & trích đoạn ebook

Điều Tra Sơ Bộ

Kiếm ra một xác chết!? Nói thì dễ thực hiện mới thật khó khăn, chúng tôi biết như vậy nhưng không thể tưởng tượng khó khăn đến mức nào?

Thật ra, sáng kiến của Georges đối với chúng tôì không mấy hấp dẫn, vì ngay cả trong thời chiến tranh, sự tôn trọng tính chất thiêng liêng của thân thể con người vẫn là một lượng năng mạnh mẽ. Tuy nhiên, ý thức đó được chúng tôi cân nhắc châm chước với suy tư sau đây: Có thể tiết kiệm nhân mạng bằng việc sử dụng nhất thời một xác chết, và xác đó chắc chắn sẽ được mai táng đàng hoàng.

Trong một cuốn tiểu thuyết, độc giả sẽ đoán rằng chúng tôi gặp thân nhân duy nhất của một người chết, đi đúng theo kế hoạch, thân nhân hiếm có này sẽ ưng thuận thản nhiên trao thi hài kẻ quá vãng mà không nêu lên câu hỏi nào. Trong tiểu thuyết, có lẽ đúng, nhưng trong đời… không bao giờ có cả.

Trước khi khởi sự tìm kiếm chúng tôi phải biết đích xác loại thi thể nào thích hợp với kế hoạch. Nếu người Đức chịu tin rằng họ đứng trước một nạn nhân của phi cơ rớt trên mặt biển, chúng tôi phải cung cấp cho họ một xác chết không để lộ dấu hiệu nào tương khắc với giả thuyết này.

Theo ý tôi, cần phải đề cập đến vấn đề y hệt kẻ nào đó sau này sẽ tự hỏi khi mổ xác khám nghiệm. Trong cơ thể một người bị sóng biển đánh giạt vào sau tai nạn phi cơ, bác sĩ bệnh lý học sẽ tìm thấy cái gì, hoặc không tìm thấy những gì? Vì khi rớt xuống mặt biển, không cần thiết máy bay phải rập vỡ tan nát, hành khách không cần vỡ đầu gãy cổ, chỉ ngạt nước cũng đủ chết.

Tôi nghĩ ngay đến Sir Bernard Spilsbury, một nhà bệnh lý học kinh nghiệm và kín đáo không ai bằng, và chắc chắn tin tưởng được về sự kín đáo. Chắc chắn ông ta không bép xép và không thuật lại những điều tâm phúc bí mật của tôi với những người ông tin cậy. Sir Bernard là một người biết giữ mồm giữ miệng “câm như hến”, tôi tin ông sẽ chẳng nêu một câu hỏi nào không cần thiết cho vấn đề nhờ ông giải quyết. Với ông, chỉ cần nói chúng tôi đang muốn cho Đức Quốc xã và Tây Ban Nha yên chí chấp nhận thi hài trôi giạt vào bờ là của một nạn nhân phi cơ rớt xuống biển. Thế là đủ rồi, ông sẽ không hỏi tại sao, và cũng không tò mò tìm hiểu lý do nữa.

Tôi điện thoại cho Sir Bernard hẹn gặp gỡ tại câu lạc bộ Garlton Junior, uống rượu xérès rồi trình bày vấn đề của chúng tôi. Sau khi suy nghĩ một lát, ông cho tôi nghe một loại điều trần giản lược nhưng đầy đủ đã từng thuyết phục biết bao bồi thẩm đoàn và cả các quan tòa nữa. Nếu chỉ cần một xác chết trôi lềnh bềnh với chiếc phao ngang lưng, chúng tôi có thể sử dụng thi hài một người chết đuối hoặc chết vì bất cứ lý do thường nào. Nạn nhân phi cơ rớt xuống biển đôi khi thiệt mạng vì thương tích gây ra hoặc vì ngợp nước nghẹt thở, nhiều người còn chết vì lạnh cóng hoặc va chạm mạnh.

Đúng như tôi tin tưởng, Sir Bernard là con người kỳ lạ chỉ biết nghe và trả lời, không bao giờ lộ vẻ tò mò như đáng lẽ phải cảm thấy, về vấn đề bệnh lý học tôi đưa ra, ông có nêu một vài câu hỏi nhưng tuyệt nhiên không một lần nào chất vấn tại sao tôi lại muốn biết những điều này, và biết để làm gì?

Tuy nhiên, công cuộc tìm kiếm không phải dễ dàng. Chúng tôi không thể công khai hoạt động, bằng bất cứ mọi giá phải tránh để thiên hạ khỏi bàn tán xôn xao, không thể liều lĩnh để rồi người ta nhớ ra có một kẻ đã đi tìm kiếm xác chết. Tìm kiếm như thế chắc chắn sẽ gây ra bép xép ngồi lê đôi mách: “Này, bạn biết chưa? Chuyện lạ lùng quá! Bữa trước có anh chàng hỏi bạn hắn muốn tìm một xác chết .v…v…”

Bởi thế, phải thận trọng lắm. Năm đó, 1942, chúng tôi thiếu gì xác chết! Vậy mà không lấy được một thây ma nào! Đúng như bài thơ Ancient Màrinel (người thủy thủ già) của Coleridge: Xác chết, chỗ nào cũng có xác chết, không có được một cho chúng tôi. Hoặc nói như kiểu Pirandello: “Sáu vị sĩ quan đi tìm… một người chết”!

Đã có lúc chúng tôi lo ngại rồi đến phải đào mồ lấy một tử thi, hoặc bắt chước hai tên sát nhân Burke và Hare đầu thế kỷ 19, chuyên môn bóp ngạt thiên hạ lấy thi hài bán cho các nhà bác học giải phẫu. (Burke và Hare đều bị lên án tử hình năm 1829 vì tội ác kể trên).

Dĩ nhiên, chúng tôi đâu có làm những chuyện ấy được. Chúng tôi liên lạc với những sĩ quan tin cậy được trong ngành quân y, kín đáo điều tra, nhưng khi sắp vớ được một món, thể nào cũng xảy ra một vài khó khăn: hoặc thân nhân không ưng thuận, hoặc những người này có vẻ đa ngôn bép xép. Cũng có khi chúng tôi gặp phải phiền phức khác, thí dụ như nguyên nhân của cái chết.

Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe

Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.

Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?

  • Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
  • Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x