
Cô Bé Uống Ánh Trăng – Web Tải Sách Miễn Phí Ebooks PDF
Giới thiệu & trích đoạn ebook
Sách Cô Bé Uống Ánh Trăng của tác giả Kelly Barnhill mời bạn thưởng thức.
2. Một người đàn bà không may phát điên
Sáng nay Đại Bô Lão Gherland rất thong thả. Sau cùng thì Ngày Hiến Tế mỗi năm chỉ có một lần, và lão muốn trông chỉn chu nhất trong suốt đám rước trang trọng đến ngôi nhà bị nguyền rủa, và trong chuyến trở về buồn bã. Lão khuyến khích những Bô Lão khác làm tương tự. Quan trọng là phải diễn cho quần chúng xem.
Lão cẩn thận dặm phấn đỏ lên đôi má hõm và kẻ đường viền mắt dày bằng phấn đen. Lão kiểm tra lại răng trong gương xem có dính cặn hay mảng bám gì không. Lão khoái cái gương đó. Nó là cái duy nhất trong Bảo Hộ Quốc. Chẳng có gì làm Gherland hài lòng hơn việc sở hữu một thứ hiếm có. Lão thích làm người đặc biệt.
Vị Đại Bô Lão có rất nhiều của cải độc nhất vô nhị trong Bảo Hộ Quốc. Đó là một trong những đặc quyền của công việc này.
Bảo Hộ Quốc – vài người gọi là Vương quốc Đuôi Mèo, người khác thì gọi là Thành phố Bất Hạnh – kẹp giữa một bên là khu rừng xảo trá, một bên là một vũng lầy mênh mông. Phần lớn người dân của Bảo Hộ Quốc kiếm kế sinh nhai từ Bãi Lầy. Các bà mẹ bảo con mình rằng có cả tương lai ở Bãi Lầy. Không hẳn là sáng sủa, con biết đấy, nhưng còn tốt hơn là chẳng có gì. Đầm lầy mọc đầy chồi Zirin vào mùa xuân, hoa Zirin vào mùa hè và củ Zirin vào mùa thu – chưa kể đến vô số loại thảo mộc chữa bệnh và vô vàn cây cối ma quái kỳ lạ để hái, sơ chế, chế biến rồi bán cho các Thương Lái đến từ bên kia cánh rừng, đổi lại họ chở tới các loại hoa quả từ Bãi Lầy tới những Thành phố Tự Do, cách đó rất xa. Bản thân khu rừng hiểm nguy vô vùng, và chỉ có thể định hướng được nhờ Con Đường mà thôi.
Và các Bô Lão là người sở hữu Con Đường.
Nói thế nghĩa là Đại Bô Lão Gherland sở hữu Con Đường, và các Bô Lão khác cũng có phần. Các Bô Lão cũng sở hữu luôn Bãi Lầy. Cùng bao vườn cây ăn quả. Những ngôi nhà. Các quảng trường họp chợ. Thậm chí cả những khoảnh vườn.
Đó là lý do những gia đình của Bảo Hộ Quốc lại làm giày dép bằng cây sậy. Đó là lý do lúc đói kém, họ cho con cái mình uống thử nước dậm đặc của Bãi Lầy, hy vọng Bãi Lầy sẽ làm chúng khỏe mạnh.
Đó là lý do các Bô Lão cùng gia đình họ ai nấy đều to khỏe hồng hào nhờ thịt bò cùng bơ và bia.
Có tiếng gõ cửa.
“Vào đi,” Đại Bô Lão Gherland lầm bầm trong lúc chỉnh lại viền xếp nếp trên áo chùng.
Là Antain. Cháu trai của lão. Một Bô Lão Tập Sự, nhưng đó chỉ là vì trong một phút yếu lòng, Gherland đã hứa hẹn với bà mẹ thậm chí còn ngớ ngẩn hơn của thằng bé ngớ ngẩn này. Nhưng nói vậy thì thật không tử tế gì. Antain là một thằng cũng được, gần mười ba tuổi. Nó chăm chỉ và nhanh nhẹn. Nó giỏi tính toán, khéo tay và có khả năng sửa soạn một cái ghế dài thoải mái cho một Bô Lão đang mệt mỏi nhanh không kém hơi thở. Và mặc dù không thích, Gherland vẫn nuôi một niềm quý mến không giải thích nổi đối với thằng bé.
Nhưng mà…
Antain có nhiều ý tưởng lớn. Những ý tưởng kỳ lạ. Và nhiều thắc mắc. Gherland cau mày. Thằng bé Antain – nói sao cho đúng nhỉ? Quá sắc sảo. Nếu cứ tiếp diễn như vậy thì lão phải xử lý nó thôi, dù có vấy máu hay không. Suy nghĩ đó làm tim Gherland nặng trĩu, như đá.
“CẬU GHERLAND!” Suýt chút nữa Antain đã làm cậu mình ngã nhào bằng sự nhiệt tình không chịu nổi của mình.
“Bình tĩnh lại nào nhóc con!” vị Bô Lão nạt. “Đây là một sự kiện trang trọng!”
Thằng bé bình tĩnh lại thấy rõ, gương mặt háo hức như một chú chó gục xuống. Gherland cưỡng lại thôi thúc muốn vỗ nhẹ lên đầu nó. “Cháu được gửi tới đây,” Antain khẽ khàng nói tiếp, “để nói với cậu là các Bô Lão khác đã sẵn sàng rồi. Dân chúng đang chờ dọc đường. Tất cả mọi người.”
“Tất cả? Không có kẻ nào trốn ư?”
“Sau năm ngoái, cháu nghĩ sẽ chẳng có ai dám nữa đâu,” Antain nói kèm theo một cái nhún vai.
“Tiếc thật.” Gherland nhìn gương lần nữa, đưa tay sờ hai gò má. Lão thích thỉnh thoảng dạy cho dân chúng của Bảo Hộ Quốc một bài học. Nó giúp làm rõ ràng nhiều chuyện. Lão vỗ vỗ những nếp gấp bị chùng dưới cằm và cau mày. “Chậc, cháu trai,” lão vừa nói vừa phất áo chùng điệu nghê, động tác mà mất một thập kỷ lão mới làm hoàn hảo được. “Chúng ta đi thôi. Đứa trẻ đó không tự hiến mình đâu.” Và lão khệnh khạng bước ra đường, Antain líu ríu bám gót.
❀ ❀ ❀
Thông thường, Ngày Hiến Tế đến và đi cùng với tất cả những sự tráng lệ và nghiêm trang cần thiết. Lũ trẻ được dâng hiến mà không có ai phản đối. Gia đình đang tê dại của chúng than van trong thinh lặng, bao nồi thịt hầm và thức ăn bổ dưỡng được chất vào bếp họ, trong lúc những vòng tay an ủi của hàng xóm láng giềng ôm lấy họ để giảm bớt nỗi đau mất người thân.
Thông thường, không ai phá luật.
Nhưng không phải lần này.
Đại Bô Lão Gherland mím môi thành một đường thẳng. Lão có thể nghe thấy tiếng gào rú của người mẹ trước khi đoàn diễu hành rẽ sang con đường cuối cùng. Người dân bắt đầu nhúc nhích tại chỗ một cách thiếu thoải mái.
Sách liên quan
Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe
Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.
Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?
- Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
- Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.