
Cổ Phong Hệ Liệt – Dung Quân – Đọc sách online ebook pdf
Giới thiệu & trích đoạn ebook
CHƯƠNG 2
Tin tức Ninh Tuyên Đế đại hôn dường như trong một đêm đã truyền đi khắp nơi.
Nhị công tử Lục gia – Hộ bộ thị lang Lục Hằng Kiệm – cau mày nói: “Lại phải chi tiền rồi đây.”
Nhị thiếu phu nhân Lục gia khua khua quạt tròn đập lên bàn tính trong tay Lục Hằng Kiệm: “Cũng không phải tốn bạc của nhà ta, chàng đau lòng làm gì?”
Lại đến cọ cọ vào lòng Lục lão phu nhân làm nũng: “Mẫu thân ơi, việc hoàng thượng đại hôn là đại hỷ sự. Cho con may thêm một bộ quần áo mới đi. Có một khúc vải con thấy vừa mắt lắm, là loại vải mới trong Cẩm Tú Các, màu sắc cũng rất hợp với mấy dịp vui.”
Tề Gia đính một đôi mắt gấu mèo lên mặt cuống cuồng đến không biết làm thế nào cho phải: “Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Rất nhanh sẽ đến đại hôn, ngay cả phép tắc hạ quan còn chưa sành sõi, vậy phải làm sao bây giờ?”
Ngay cả lão bá bán hoành thánh cũng thử dò hỏi: “Nghe nói phải lập hoàng hậu đúng không?”
Lục Hằng Tu chỉ biết lúng túng cười cười với ông.
Trong quán hoành thánh còn có mấy người ngồi tụm năm tụm ba lại, trong bóng đêm mờ ảo cùng luồng hơi nóng tỏa ra, câu được câu không kể về những chuyện cũ xưa kia. Nào là từ dạo trước, khi đó vẫn chưa có Xuân Phong Đắc Ý lâu, ở ngõ Yên Hoa có một hoa nương tên là Ngọc Như Yên, tính tình rất mạnh mẽ, ngay cả công tử người ta gia đình giàu có đến chuộc thân cho cô ta cũng không chịu. Những người đó đã già, dung mạo nữ tử ấy cũng không còn nhớ kĩ. Trái lại vẫn thường nhìn thấy vị thiếu gia kia, làm quan lớn, thế nhưng không thể nói ra cái tên ấy.
Mọi người cười ha ha lại nói sang chuyện khác.
Lục Hằng Tu cúi đầu ăn mì hoành thánh, thức ăn vào miệng, một chút mùi vị cũng không có.
Đợi hơn một tháng, các quần thần cũng thương nghị ổn thỏa chuyện Nguyệt thị tộc, Hoàng các lão đã đến phía tây nghị hòa, thánh chỉ Ninh Tuyên Đế lập hậu vẫn chậm chạp chưa ban bố.
“Hoàng Thượng đang đối phó với thái hậu, mấy ngày nay ngay cả thỉnh an cũng không đi.” – Thần vương gia dường như vô ý đến nói với Hằng Tu: “Thái hậu tức giận đến mức không thở nổi. Hôm trước người triệu vài vị lão vương phi vào cung, khóc lóc ầm ĩ. Nghe đâu hôm qua còn mời Sử các lão vào, khóc ướt cả một chiếc khăn tay. Chậc chậc chậc, hoàng thượng chúng ta có thể nghiêm túc xử lý quốc sự như vậy liệt tổ liệt tông cũng nên nhắm mắt rồi.”
Lục Hằng Tu cảm thấy tim như bị thứ gì đó xoắn lấy, thấy đau nhưng rồi lại như có một dòng nước ấm tuôn ào ạt, kinh ngạc, tất cả lời muốn nói đều nghẹn trong cổ họng.
Ninh Hi Diệp điềm nhiên như trước không có việc gì, lúc không có ai liền nắm lấy tay Hằng Tu kêu: “Tiểu Tu, Tiểu Tu”
“Về sau đừng bắt trẫm chép Đế sách nữa, trẫm muốn gãy lưng luôn rồi nè.” – Ý cười tràn đầy, mắt vẫn chỉ chăm chú vào người trước mặt.
Bên thái hậu kết quả như thế nào Lục Hằng Tu không biết.
Nhưng mà, đêm khuya một ngày nọ, Ninh Tuyên Đế hạ một chiếu chỉ vội vàng triệu thừa tướng đương triều vào cung.
Vẫn triệu kiến ở ngự thư phòng, sải bước vào cửa mới thấy bên trong ngoại trừ Tuyên Đế, còn có Phương Tái Đạo. Gương mặt chính trực lộ ra sự nghiêm túc đến mức làm cho người khác cũng nín thở trầm ngâm theo.
“Miễn lễ.” – Vẻ mặt Ninh Hi Diệp ngồi sau bàn giấy cũng trùng trùng tâm sự, đôi mắt đen rực rỡ khi nhìn Hằng Tu càng có vẻ u buồn.
Hằng Tu căng thẳng, biết lại xảy ra đại sự. Nhớ tới lần trước nghe Tuyên Đế nói muốn Phương Tái Đạo điều tra chuyện ngân lượng cứu tế, có lẽ đã có manh mối. Ánh mắt hắn chuyển qua Phương Tái Đạo.
Phương Tái Đạo đang muốn mở miệng lại bị Ninh Tuyên Đế cản lại: “Vẫn là cho Tiểu…Lục đại nhân xem trước đi.”
Tiếp nhận cuộn giấy trong tay Tuyên Đế tỉ mỉ đọc, càng đọc càng kinh hãi, xem xong một phong tấu chương ngắn gọn, bàn tay run rẩy ngay đến cuộn giấy cũng cầm không được.
“Chuyện này…” – Gần như nghi ngờ tất cả mọi người nhưng lại không ngờ tới, rốt cuộc lại chính là người này.
Cố Đình Quân, thái phó Cố Đình Quân.
Kinh thành đều biết Tam lang Cố gia trời sinh rất tài hoa, tuổi còn nhỏ đã khiến cho đại nho học vấn tinh thông kính trọng mấy phần. Năm ấy mở lớp chiêu sinh, ông ấy nhỏ tuổi nhất trong tất cả thí sinh, trong việc học lại không nhường ngôi vị đầu bảng cho ai. Đến năm hai mươi tuổi đã được tiên đế ủy thác trọng trách dạy hai vị hoàng tử học tập. Thái phó thiếu niên đắc ý, bên ngoài là một đại danh sĩ phong lưu tiêu sái, trong triều là hoàng ân sủng ái, có thể coi là một nửa thừa tướng.
Sách liên quan
Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe
Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.
Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?
- Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
- Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.