Sách này chia sẻ mục đích hỗ trợ người đọc cá nhân chưa có điều kiện mua sách giấy, hoàn toàn miễn phí và phi lợi nhuận. Sách được sưu tầm nhiều nguồn khác nhau mọi bản quyền thuộc về Tác Giả & Nhà Xuất Bản!

Giới thiệu & trích đoạn ebook

Chương 2

Lần thứ hai gặp lại Tề Gia là một tháng sau, khi đó là tảng sáng, người trên đường vừa mới thức giấc, cánh tay đeo giỏ thức ăn, mắt nửa nhắm nửa mở.

Cung đăng bằng sa đỏ của Xuân Phong Đắc Ý lâu sáng cả một đêm, dưới ánh mặt trời chỉ thấy được vài tim đèn hồng hồng.

“Công tử người đi thong thả, đêm nay nhớ quay lại nhé!” – Xuân Phong ma ma của Xuân Phong Đắc Ý lâu cả đêm chạy khắp lầu trên lầu dưới, trên khuôn mặt phai sắc phấn đã lộ vẻ uể oải, phất quạt nghiêng nghiêng ngả ngả bước ra cửa, những dải lụa đính trên quần lụa cũng buồn bã ủ rũ, có vài sợi đã tuột ra trượt theo đường may.

“Làm phiền ma ma rồi.” – Thôi Minh Húc đi ra cửa, vầng thái dương đỏ au trước đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ, đâm vào mắt gây nhức nhối, vội giơ tay cản lại.

Tối hôm qua cùng bọn người Hoài Cảnh ở đây náo loạn cả một đêm, chơi đố nhau uống rượu [1], uống mãi đến khuya bọn họ đều ôm hoa nương chìm vào giấc ngủ. Thôi Minh Húc lâm vào tình thế khó khăn, đại ca hắn phép tắc nghiêm ngặt, nếu biết hắn đêm không về nhà ngủ, nhất định sẽ lôi từng điều gia quy ra răn dạy hắn. Nhưng trước mắt bao người, nếu hắn nói vì sợ đại ca nên phải về trước, chẳng phải sẽ bị bọn họ cười chết? Hắn bất chấp ở lại tối đó, đợi đến sáng sớm ngày hôm sau, thừa dịp đại ca hắn vào triều sẽ len lén chuồn về, hơn nữa với sự giúp đỡ bao che của đại tẩu hắn, hẳn là có thể lừa được chuyện hôm qua.

Ai ngờ rằng tối hôm qua hắn uống quá nhiều chơi quá muộn, chờ tới lúc hắn trở mình rời giường thì tất cả cửa tiệm trên đường đều đã mở cửa, bánh bao thịt cũng tỏa khói trong lồng hấp. Nhẩm tính thời gian, đại ca hắn cũng đã hạ triều hồi phủ rồi. Vội vàng mặc quần áo muốn chạy về nhà, vừa rời khỏi Xuân Phong Đắc Ý lâu một hai bước chợt nghe phía sau có tiếng người gọi hắn “Thôi huynh, Thôi huynh…”

Thôi Minh Húc không kiên nhẫn dừng bước quay đầu lại, đập vào mắt đầu tiên là gương mặt cười khờ dại, trên gò má một trái một phải là hai lúm đồng tiền nhàn nhạt, khóe mắt co lại tạo thành nếp nhăn, trong miệng để lộ hai chiếc răng nanh.

“Ha ha, Thôi huynh, chắc huynh không nhớ, ta là Tề Gia.”

Vầng thái dương vừa ló ra ở đầu tường thành dịu dàng tỏa nắng, có lẽ do chạy quá nhanh nên mồ hôi trên trán y sáng lóng lánh. Hẳn là vừa mới hạ triều, trên người Tề Gia vẫn còn mặc bộ quan bào màu xanh lá đậm, tôn thêm sắc trắng trên gương mặt trẻ con. Cả người như một màu xanh thẳm được vớt lên từ mặt nước trong vắt.

“Aaa… Là huynh à…” – Đầu óc sau khi say rượu chếnh choáng, dòng người xuôi ngược tựa như ngọn đèn kéo quân, nhìn thấy người càng thêm hoa mắt, Thôi Minh Húc nheo mắt nhìn một lát mới đan gương mặt tươi cười trước mắt và hình ảnh kim tỏa phiến rơi leng keng trên boong thuyền vào nhau. Trong đầu ong ong đột nhiên lại hiện lên hai phiến môi nửa mở như đóa hoa đào vừa chớm nở. Sau đó, đầu váng mắt hoa, tay đỡ lấy trán, miệng hàm hồ không biết đã nói ra những gì.

Tề Gia hoàn toàn không phát hiện ra sự váng vất của hắn, đầy phấn khích xoay nửa đầu chỉ tay về phía sau: “Ta vừa ở bên kia, chỗ đó đó, ở trước cửa tiệm tơ lụa bên cạnh quán trọ đằng đó, ngồi trong kiệu từ xa xa thấy một bóng người, trông giông giống Thôi huynh nên mới đuổi theo. Không ngờ là huynh thật… Ha ha… Trùng hợp ghê. Thôi huynh, huynh dậy sớm thật, nếu không phải thượng triều thì tới giờ Thìn ta còn chưa thức đâu.”

Tinh thần của y còn tốt hơn cả vị đại thẩm đang cãi nhau ầm ĩ vì nửa đồng tiền rau đắt đỏ bên cạnh, Thôi Minh Húc bị y nắm lấy tay áo không thể giật ra đành phải xoa ấn đường [2] ép mình lấy lại tinh thần chào hỏi y: “Tề đại nhân, đã lâu không gặp, thân thể khỏe hơn chút nào chưa?”

Nhìn bộ dáng vui vẻ như vậy thì biết y không có việc gì rồi. Chẳng qua ngoài chuyện này ra thì cũng chẳng có chuyện khác để nói với y.

“Ừ, đã khỏe hẳn rồi. Nhờ có Thôi huynh cứu ta, nghe quản gia nói, Tôn đại phu của Tế Thiện Đường cũng do Thôi huynh mời tới, quý phủ đã tặng nhiều thuốc bổ như vậy, thật không biết nói sao cho phải. Vốn dĩ ta định khi có thể xuống giường sẽ tới quý phủ tạ ơn, kết quả đến tìm mấy lần, Thôi huynh đều không có nhà. Rốt cuộc kéo dài tới bây giờ.” Bàn tay cầm ống tay áo của Thôi Minh Húc không khỏi siết chặt lại: “Bất quá, hôm nào, hôm nào đó ta nhất định phải đến nhà đáp tạ ơn cứu mạng.”

“Tề đại nhân không cần khách khí. Dù sao… Dù sao huynh và ta cũng coi như là đồng môn, đừng xem nhau như người ngoài như vậy?” – Trong lòng lo lắng đại ca hắn sẽ sớm hồi phủ, Thôi Minh Húc nói ra những lời khách sáo cho có lệ, trong lòng dự tính làm sao mà thoát thân.

“Gọi Tề Gia là được rồi, đừng kêu đại nhân này đại nhân nọ, dù sao ta cũng không có thần thái của một đại nhân.” – Tề Gia mắc cỡ vò đầu nói: “Cái đó… Các vị Lục thừa tướng cũng gọi ta là Tiểu Tề, Thôi huynh cũng gọi Tiểu Tề đi. Được rồi, Thôi huynh, hai ngày trước ta còn nghe Trần đại nhân và Chu đại nhân Hàn Lâm Viện khen huynh, nói huynh viết văn thơ rất hay, kì thi Hương tháng tám nhất định huynh sẽ là thủ khoa.”

Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe

Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.

Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?

  • Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
  • Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x