
Con Đường Cách Mạng – Đọc Sách Online Ebooks PDF
Giới thiệu & trích đoạn ebook
Sách Con Đường Cách Mạng của tác giả Richard Yates mời bạn đọc thưởng thức.
Chương II
Franklin H.Wheeler nằm trong nhóm số ít người đang làm nóng lại tình hình. Anh làm vậy với nỗi buồn đầy hối tiếc và cũng vì những gì anh cho là chân giá trị, rụt rè trên lối đi ra đến cửa sân khấu anh luôn mồm nói “Xin thứ lỗi… Xin thứ lỗi”, vừa gật đầu và mỉm cười với tất cả những khuôn mặt mà anh biết vừa cho một tay vào túi quần để giấu giếm việc anh đã cắn móng tay trong suốt cả buổi diễn.
Trông anh gọn gàng và săn chắc, một vài ngày nữa là đến tuổi ba mươi, với mái tóc đen cắt ngắn và một vẻ đẹp không phô trương mà nhà nhiếp ảnh quảng cáo thường hay dùng để xây dựng hình tượng người tiêu dùng sáng suốt trong việc sử dụng hàng tốt mà không cần phải mua đồ đắt tiền (Mà tại sao lại phải trả tiền nhiều hơn?). Nhưng trên tất cả, vì sự thiếu hụt nét độc đáo về cấu trúc, khuôn mặt anh có tính biến đổi khác thường: nó có thể diễn tả hoàn toàn những cá tính khác nhau dưới những góc độ biểu cảm.
Khi cười, anh là một người đàn ông hiểu rõ không có gì đáng lo ngại về sự thất bại của một vở kịch nghiệp dư, một người đàn ông tốt bụng, hóm hỉnh đã biết dùng từ thật chính xác trong việc động viên vợ mình ở đằng sau sân khấu; nhưng khoảng thời gian giữa những nụ cười của anh, khi anh nhún vai qua đám đông bạn có thể nhìn thấy sự bồn chồn hoang mang đã dần bám sâu trong đôi mắt anh, và dường như còn hơn cả như thế, chính anh lại là người đang cần sự động viên.
Sự cố là suốt buổi chiều hôm đó ở thành phố, tự mâu thuẫn với chính những gì anh định nghĩa “công việc ngớ ngẩn nhất mà bạn có thể tưởng tượng,” anh đã dồn hết tâm trí vào việc dự đoán ra viễn cảnh tối nay: anh sẽ chạy vội về nhà tung các con lên trời và cười vui cùng bọn trẻ, tận hưởng một ly cocktail, ăn tối sớm và nói chuyện phiếm với vợ mình; anh sẽ đưa vợ đến trường, tay anh sẽ tình cảm đặt lên đùi vợ (“Nếu chỉ có thế thì em sẽ không lo lắng, Frank”);
Anh sẽ ngồi đó đắm chìm bởi niềm tự hào và rồi bừng tỉnh để hòa nhập vào với tiếng vỗ tay như sấm khi rèm sân khấu được kéo lên; trong lòng chộn rộn niềm vui anh sẽ đẩy đám đông hân hoan đằng sau sân khấu để đến thỉnh cầu vợ mình một nụ hôn đẫm lệ (“Có đạt không anh? Có thật sự là đạt không anh? ”); và rồi cả hai người sẽ dừng lại ở công ty đáng được ngưỡng mộ của Shep và Milly Campbell để uống một ly, nắm tay nhau dưới bàn và nói hết tất cả mọi chuyện.
Không một viễn cảnh nào báo trước cho anh một cú sốc và một sự thật nặng nề; không một viễn cảnh nào cảnh báo là anh có thể bị tràn ngập ảo tưởng hào nhoáng, ngộ nhận về một nữ diễn viên mà anh đã không xem diễn trong nhiều năm qua, một nữ diễn viên mà mỗi một cái nhìn, mỗi một điệu cười đều dâng lên trong anh một sự ham muốn mãnh liệt (“Chàng không muốn em yêu chàng hay sao? ”)
Và rồi ngay trước mắt anh, cô dường như được tan ra và trở nên trơ tráo, và sự hiện diện hàng ngày của “sinh vật” này đã làm anh không thể chối từ niềm đam mê cũng chính là người phụ nữ mà anh đã biết và hiểu như hiểu về nỗi đau của chính bản thân mình, đó là một người phụ nữ cằn cỗi với đôi mắt đỏ hoe thể hiện sự xấu hổ, với nụ cười giả tạo khi ra chào khán giả, cũng vô duyên như việc anh bị đau chân hay như việc anh khó chịu với đồ lót hay như việc phải chịu đựng mùi mồ hôi chua nồng của anh.
Anh dừng lại ở cửa, rút khăn tay màu hồng ra khỏi ví để kiểm tra xem liệu nó đã bị rách toạc thành bột trộn lẫn của máu và thịt chưa. Rồi, chỉnh lại áo choàng, anh đi qua cửa và bước lên phòng nghỉ đầy bụi, cao, trong ánh sáng thô và đầy bóng của những vai diễn do bị phản chiếu từ những bóng đèn không mui, nơi mà nhóm Diễn, sáng rực dưới lớp hoá trang, đứng đó, nói chuyện với khách mời, mỗi tốp hai hoặc ba người quanh sân khấu, mặt tái nhợt đi vì lo lắng. Vợ anh không ở đó.
“Không, tôi nói nghiêm túc đấy”, ai đó nói, “Có nghe thấy tôi nói gì không?” Và một người khác nói “Trời ạ, dù sao thì buổi biểu diễn cũng vui”. Người quản lý, đứng trong nhóm bạn ít ỏi từ New York, vừa thèm nhạt rút thuốc lá ra vừa lúc lắc cái đầu. Shep Campbell, mồ hôi thành giọt, đứng đó, tay vẫn cầm khẩu súng Tommy, còn tay kia ôm cô vợ bé nhỏ, bù xù đang đứng cạnh dây kéo rèm sân khấu, rõ ràng định cười khoái trí với vợ về buổi biểu diễn.
“Frank?” Milly Campbell vẫy và kiễng chân gọi tên anh qua chiếc loa tay, như thể là ở đây đông lắm, đông hơn nó thực có. “Frank! Chúng tôi sẽ gặp anh và April sau nhé? Uống nhé?”
“Tốt thôi”, anh nói. “Vài phút nữa nhé!” Anh nháy mắt và gật đầu khi Shep giơ súng chào anh đầy hài hước.
Ở góc phòng anh thấy một trong số ít tay chơi đang nói chuyện với một cô nàng phúng phính, người đã quên mất vĩ bạch vào và gây ra sự gián đoạn ba mươi hai giây ở hồi một, người mà đã khóc rất nhiều nhưng nay thì vui thú với việc đánh vào thái dương mình và nói “Trời ơi, tôi phải tự giết mình đi mới phải!” trong khi tay chơi kia run rẩy lau lớp sơn dầu trên miệng mình và nói “Không, tôi muốn nói là dù sao cũng đã rất vui, cô hiểu tôi chứ? Đó mới là điều quan trọng, trong một bối cảnh như thế này”.
“Xin lỗi,” Frank Wheeler nói, đi chen qua họ về phía phòng thay đồ nơi mà vợ anh thường hay ở đó với bạn diễn của mình. Anh gõ cửa và chờ, và hình như anh nghe thấy vợ mình nói “Mời vào”, anh hé mở cửa và lén nhìn vào bên trong.
Sách liên quan
Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe
Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.
Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?
- Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
- Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.