
Con Gái Người Canh Giữ Giấc Mơ – Web Tải Sách Miễn Phí Ebooks PDF
Giới thiệu & trích đoạn ebook
Sách Con Gái Người Canh Giữ Giấc Mơ của tác giả Emily Colin mời bạn thưởng thức.
Isabel
Tôi có thể nghe thấy tiếng bước chân Jake ngay phía sau, lạo xạo trên sỏi đá, gọi tên tôi, muốn biết có chuyện gì. Nhưng sao tôi có thể giải thích kia chứ?
Tôi ép bản thân xoay người lại và giơ một tay lên ra hiệu không sao, hy vọng chiếc kính râm đã che giấu những giọt nước mắt không mời mà đến đang nhức nhối trong mắt. Tôi nghe thấy giọng của chính mình, nói rằng mọi chuyện ổn cả, tôi chỉ cần ở một mình vài phút thôi. Cậu ấy sẽ phụ trách cho đến khi tôi quay lại.
Qua màn sương mù che phủ trước mắt mình, tôi có thể nhận thấy vẻ hoài nghi của Jake, thế nên, tôi cố nặn ra nụ cười. Rõ ràng nụ cười không mấy thành công, bởi vì cậu ấy nhăn mặt. Miệng mở ra, nhưng trước khi cậu ấy đặt một câu hỏi mà tôi không biết phải trả lời thế nào, tôi thò tay vào túi mò tìm chìa khóa và xoay xở mở cửa xe. Di chuyển như trong một giấc mơ, tôi ngồi vào sau tay lái và đóng cửa lại cùng một cảm giác hối hận mơ hồ. Đây không phải điều một phụ trách nên làm, nhưng ngay lúc này tôi không thể tập trung năng lượng để mà quan tâm được.
Tôi run rẩy lùi xe ra khỏi cổng và lái ra đường, phớt lờ tiếng ken két của khung xe khi một trong những bánh xe chẹt vào ổ gà. Điều cuối cùng tôi trông thấy là Jake đứng ở rìa bãi đỗ xe, tay đút trong túi chiếc quần soóc kaki, nhìn chằm chằm phía sau tôi với vẻ mặt đầy hoang mang.
Tôi không biết mình đang đi đâu, và sau vài phút trấn tĩnh lại thì nhận ra rõ ràng tôi không nên ngồi sau tay lái. Tôi khó có thể lái xe trên một đường thẳng, chưa kể đến quan sát giao thông. Thực tế là chúng tôi đang ở Barbados, nơi mà tôi vẫn nghĩ mọi người lái xe sai làn đường, không giúp ích được gì. Thế nên, tôi cho xe tấp vào lề đường và dừng lại ở nơi đầu tiên mình trông thấy – Cutters Deli, một nhà hàng tự hào quảng cáo rằng mình là “nhà cung cấp Rum Punch[1] số một”.
Với ý niệm mơ hồ rằng một ly sẽ giúp bình tĩnh lại, tôi lao ra khỏi xe. Nhưng khi tôi hướng thẳng về phía nhà hàng thì lý trí có tiếng nói của riêng nó. Tôi không thể say được – tôi đang làm việc. Tôi đang nghĩ cái quái gì vậy chứ?
Tôi nhìn lại ô tô, rồi lại nhìn nhà hàng. Cơn run rẩy vẫn tiếp diễn, cơn run rẩy từ đầu đến chân khiến răng tôi va vào nhau lập cập và đầu gối chùng xuống. Ngoại trừ cái ngày mà mẹ tôi biến mất – từ sáu năm trước khi tôi mất Max – chưa bao giờ tôi cảm thấy cô đơn đến thế.
Trong cơn tuyệt vọng, tôi tưởng tượng Ryan – người bạn thân nhất của tôi – đang ở đây với tôi. Tôi nghe thấy giọng nói trầm ấm của cậu ấy đang bảo tôi phải tập trung vào. Tập trung. Nếu cậu tiếp tục suy nghĩ, giọng cậu ấy vang lên, cậu sẽ không thể cảm nhận. Nhìn xung quanh đi. Nói với tôi, cậu trông thấy gì.
“Được rồi.” Tôi nói lớn. Ép bản thân nhìn vào nhà hàng Cutters, thật sự tập trung vào lớp thạch cao màu vàng nhạt bên ngoài, mái kim loại xanh lấp lánh dưới ánh nắng giữa trưa. Mắt tôi quét qua sân trước, có những phiến đá lát lối đi và những chiếc bàn tròn màu trắng bao quanh bởi những chiếc ghế dài. Ở đó, có hai gia đình đang ngồi, thưởng thức bánh mì kẹp cá chuồn đặc biệt của nhà hàng, tôi có thể ngửi thấy mùi bột nhà hàng dùng để chiên cá, và trên hết là mùi nước xốt ớt cay của Cutters vốn đã rất nổi tiếng trong việc kích thích vị giác thực khách.
Phương pháp của Ryan khá hiệu quả. Được tiếp thêm động lực, tôi tiếp tục quan sát. Cái cây che nắng cho khoảng sân cần được cắt tỉa, tôi để ý với tinh thần khách quan đáng khen ngợi. Những hòn đá có thể được hưởng lợi từ một bữa gột rửa ra trò. Và lớp sơn trên chiếc đinh ba – biểu tượng cho việc thuộc địa này tách rời khỏi nước Anh – bên cạnh tên nhà hàng thật sự cần được tô vẽ lại. Giờ đã hít thở dễ dàng hơn, tôi đọc những từ được viết bên hông của tòa nhà: Cutters Bajan Deli, chữ đủ to để bao phủ hết cả mảng tường, và sau đó là những chữ nhỏ hơn, của Barbados, chỉ để phòng trường hợp một du khách bất hạnh đang hoàn toàn bị lạc đường. Nếu Ryan ở đây, nó sẽ khiến cậu ấy cười phá lên.
“Được rồi, Ryan.” Tôi thì thầm, tiến thêm vài bước đến gần tòa nhà. “Tôi ổn rồi.”
Tôi không biết liệu đây có đúng là sự thật không, nhưng ít nhất tôi đã có lại khả năng quyết định phải làm gì tiếp theo. Dựa người vào bên hông nhà hàng, điện thoại trượt đi trong bàn tay ướt đẫm mồ hôi, tôi quay số gọi Max lần nữa. Và lần nữa, tôi nghe thấy một giọng nữ giới tự động và vô cảm vang lên. Tôi phải đấu tranh với nỗ lực không ném chiếc điện thoại xuống đất và giẫm lên nó. Tôi lý luận rằng rốt cuộc Max sẽ gọi lại cho tôi thế nào nếu tôi không có điện thoại đây?
Tất nhiên câu hỏi hay hơn là: Thế anh đã gọi cho tôi thế nào? Và tại sao lại là bây giờ, sau suốt ngần ấy năm?
Tôi đã không gặp hay nghe tin tức gì từ Max trong gần tám năm. Cái ngày sau khi tôi nói với anh tôi đang mang thai Finn, anh biến mất – cách chỗ tôi đứng chưa đầy mười lăm mét, trong khi tôi hét gọi tên anh.
Sách liên quan
Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe
Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.
Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?
- Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
- Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.