
Còn Nhớ Tân Uyên – Đọc Sách Online Ebooks PDF
Giới thiệu & trích đoạn ebook
Sách Còn Nhớ Tân Uyên của tác giả Chu Sa Lan mời bạn đọc thưởng thức.
Chương 2
Tuy còn hơn mười lăm phút nữa mới tới giờ dạy nhưng Duyên đã rời văn phòng để lên lớp học vì muốn xem lại bài vở trước khi giảng dạy. Vừa bước vào cửa lớp nàng thấy một đứa học trò ngồi ở bàn cuối cùng.
Dường như mãi mê nhìn ra khung cửa sổ rộng nên nó không biết có người đi vào. Duyên tằng hắng tiếng nhỏ. Đứa học trò quay lại. Duyên cảm thấy tâm hồn của mình có chút gì xuyến xao và dao động nhẹ nhàng khi nhìn nụ cười của đứa học xa lạ mới gặp mặt lần đầu.
Mãi cho tới sau này khi đã quen thân với nhau, có hai điều mà suy nghĩ hoài nàng cũng không thể giải thích được lý do. Thứ nhất là tại sao nàng lại có cảm giác xao xuyến và rung động khi nhìn đứa học trò đó ngay lần gặp mặt đầu tiên. Thứ nhì là nàng không thể biết nụ cười của cậu học trò đó chứa đựng ý nghĩa gì. Buồn cũng không. Khinh bạc cũng không. Vui cũng không.
Mừng cũng không mà thay lời chào hỏi cũng không luôn. Có thể nó không biểu lộ điều gì. Có thể nó biểu lộ tất cả. Nàng chỉ biết nụ cười không giống bất cứ nụ cười của bất cứ người nào mà nàng đã gặp qua. Làn da mặt hơi xanh xao, mái tóc hơi dài, lòa xòa trước trán khiến cho nó có nét hao hao giống như chàng thư sinh họ Đỗ trong truyện Thần Tháp Rùa của Vũ Khắc Khoan mà nàng đã đọc vài tháng trước.
Đứa học trò đứng lên. Nhìn cô giáo giây lát nó mới từ từ rời chỗ ngồi của mình. Duyên cũng thong thả bước về phía đứa học trò. Hai người gặp nhau nơi khoảng trống chính giữa lớp.
– Dạ cô… Em tên Quát…
Nhớ lại lời của Chương Duyên mỉm cười nói đùa. Đây có lẽ là lần thứ nhì nàng nói đùa với học trò.
– A… Tiểu Đinh Hùng hả… Cô hân hạnh được diện kiến nhà thơ lớn của lớp đệ tứ A2…
Khi nói xong Duyên hơi ngỡ ngàng vì nàng không hiểu tại sao mình lại nói đùa như thế. Không lẽ mới gặp nhau có một phút đồng hồ mà nàng lại cảm thấy quen nhau lâu lắm nên mới có giọng cợt đùa như thế. Riêng Quát hơi có vẻ ngượng ngùng vì cái giọng đùa cợt của cô giáo trẻ mới gặp lần đầu.
– Dạ… Em cũng hân hạnh được gặp cô…
Tiếng dạ của Quát nghe thật hiền pha lẫn chút uể oải và mệt nhọc của một đứa con trai vừa khỏi bịnh nhưng câu nói lại chứa đựng sự lịch sự và kiểu cách.
– Cô nghe nói em bị bịnh. Thế hôm nay em khỏe chưa?
– Dạ cũng còn mệt nhưng em không muốn ở nhà thêm nữa. Em muốn đi học…
Nhìn cô giáo mới Quát cười nhẹ. Giọng của nó thân tình hơn câu nói đầu tiên.
– Hôm qua thằng Chương tới nhà thăm. Nói nói với em là lớp mình có cô giáo Việt Văn mới. Cổ đẹp và duyên dáng…
Duyên mỉm cười khi nghe Quát nói nhưng nàng lại im lặng không nói gì thêm ngoài ba tiếng cám ơn em khách sáo và thờ ơ. Dường như nàng muốn giữ một khoảng cách cần thiết giữa thầy và trò.
Quát mỉm cười. Duyên nghe có chút gì hụt hẫng khi nhìn nụ cười của Quát.
– Cô đẹp hơn em tưởng tượng…
Duyên không biết phải làm gì, nói gì trước lời khen của cậu học trò. Im lặng là tốt nhất. Coi như nàng không để ý tới lời khen này. Hay ít nhất nó không có tác dụng gì đối với nàng.
– Từ hồi học đệ thất tới giờ em thường mơ ước được học với một cô giáo trẻ đẹp và duyên dáng. Bây giờ ước mơ đó mới thành sự thực. Em cám ơn cô.
Duyên hơi mím môi cười để giấu kín sự bối rối của mình khi nghe lời khen tặng của học trò. Dù lời nói có thành thật hay không, dù lời nói chỉ là cảm nghĩ của một cậu học trò trẻ tuổi, nàng cũng cảm nhận ra một điều là nó chở chất ít nhiều tình cảm. Như không muốn cho Quát tán thêm điều gì nữa nàng cất giọng và cố gắng tạo cho giọng nói của mình trở nên nghiêm nghị.
– Em mới khỏi bịnh vậy nên về chỗ ngồi cho khỏe. Cũng sắp tới giờ rồi…
Quát cười nhìn cô giáo của mình trước khi quay lưng đi về chỗ ngồi.
– Dạ… Cám ơn cô…
Nhìn theo vóc dáng gầy gầy của Quát giây lát Duyên thong thả bước về bàn của mình. Suốt hai giờ học, ngồi trên bàn cao, thỉnh thoảng liếc về phía cuối lớp nàng thấy một khuôn mặt xa vắng đang chiếu vào khoảnh trời ngoài cửa sổ. Dường như Quát không chú ý tới lời giảng của nàng mà đang mơ tưởng chuyện gì.
Khi tiếng chuông tan học reo lên Duyên mới từ từ thu dọn sách vở của mình. Học trò ồn ào tranh nhau ra cửa. Lát sau lớp học chỉ còn lại hai người. Cô giáo trẻ ngập ngừng rời chỗ ngồi. Liếc xuống bàn cuối lớp nàng thấy Quát ngồi tựa lưng vào vách tường nhìn ra khung cửa sổ rộng.
– Em chưa về à?
Quát quay lại khi nghe giọng nói thanh thanh của cô giáo.
– Dạ em tới sớm mà về trễ…
– Em nói gì cô không hiểu?
Duyên hỏi. Quát cười chỉ vào khung cửa sổ.
– Em tìm được sự bình yên khi ngồi đây nhìn ra khung cửa sổ… Nó đẹp mà không có ai biết…
Hơi ngạc nhiên về điều mà đứa học trò đã nói ra Duyên cười nói đùa một câu.
– Em tìm cái hứng để làm thơ…
Quát cười. Nụ cười không thừa nhận mà cũng không phủ nhận. Duyên nhìn ra khung cửa sổ trong lúc lên tiếng.
– Nghe nói em làm thơ hay lắm…
Vừa nói Duyên vừa quay lại nhìn vào mặt của Quát. Không có gì hết ngoại trừ khuôn mặt buồn xa vắng và cái nhếch môi lên như là nụ cười.
– Em có làm thơ nhưng nói hay lắm thời em không nghĩ như vậy…
Duyên ngắt lời của Quát bằng câu nói nhẹ nhàng pha chút giễu cợt.
– Nếu không hay tại sao bạn bè lại gọi Tiểu Đinh Hùng…
Quát bật cười tiếng nhỏ và ngắn.
– Dạ em chỉ là thằng chột làm vua trong đám mù cô ơi…
Quát kéo dài tiếng cô ơi khiến cho Duyên cũng phải bật cười. Liếc ra cửa thấy hành lang vắng tanh nàng nói nhỏ.
Sách liên quan
Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe
Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.
Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?
- Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
- Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.