Sách này chia sẻ mục đích hỗ trợ người đọc cá nhân chưa có điều kiện mua sách giấy, hoàn toàn miễn phí và phi lợi nhuận. Sách được sưu tầm nhiều nguồn khác nhau mọi bản quyền thuộc về Tác Giả & Nhà Xuất Bản!

Giới thiệu & trích đoạn ebook

CHƯƠNG 2

Chụp quảng cáo cả một buổi chiều, Lạc Khâu Bạch mệt đến toàn thân đau nhức.

Cái gọi là “Chụp quảng cáo”chỉ là một cách nói dễ nghe mà thôi, nói khó nghe một chút là làm cu li.

Đây là một quảng cáo về giày thể thao,đểnhấn mạnh sự thoải mái, ý tưởng là nữ chính mang giày cao gót, len lén lấy đi giày của Lạc Khâu Bạch đặt ở trên bờ cát, chờ đến thời điểm hắn phát hiện, mỹ nữ đã mang vào đôi giày của hắn ngồi trên xe máy đi xa, đương nhiên còn không quên hướng về phía Lạc Khâu Bạch đang điên cuồng đuổi theo hôn gió một cái.

Ý đồ đã rõ ràng như vậy, toàn bộ màn quảng cáo đều tập trung trên nhân vật nữ, Lạc Khâu Bạch hoàn toàn không cơ hội lộ diện, chỉ xuất hiện khi truy đuổi, tựa như một con khỉ đang hô to gọi nhỏ.

Ròng rã một buổi chiều, hắn đều quên chính mình chạy cả ngày hai chân đã đỏ rần, bàn chân đã toát ra một tầng mồ hôi, đau như muối xát, hắn thử hỏi đạo diễn có thể mang giày vào không, kết quả lại được đáp lại một câu “Nhìnchân cậu thuận mắt mới tuyển cậu, mang giày vào còn tuyển cậu làm gì?”

Một câu làm Lạc Khâu Bạch nói không ra lời, chờ đến tối đứng tại trước bữa tiệc xanh vàng rực rỡ, hắn quay đầu nhìn cửa sổ thủy tinh màu sắc rực rỡ phản chiếu lại hình ảnh của chính mình, theo bản năng sờ sờ cằm.

Tuy rằng không đến mức tuyệt sắc, nhưng cũng xem nhưcó mắt có mũi, có chút tư sắc, sao lại không lọt vào mắt của đạo diễn chứ, khuôn mặt này của hắn còn không bằng chân sao?

“Cậu thất thần cái gì, nhanh chóng đi vào, cùng đạo diễn vàgiám chếmở rộng quan hệ, lần sau còn có thể có cơ hội tiếp tục hợp tác.”

Lý Kim Hâm dùng sức đẩy Lạc Khâu Bạch một phen, hắn lảo đảo một chút phục hồi lại tinh thần, bất đắc dĩ bĩu môi, “Hâm ca, ở trong nơi này, tôi bất quá cũng chỉ là một diễn viên phụxuất hiện không đến mười lăm phút, hà tất phải tới nơi này cùng bọn họ đàm đạo?”

“Cậu thì biết cái gì, biết nơi này là chỗ nào không? Là nơi hào phú gặp mặt! Phú thương nổi tiếng tụ họp lại đây, dù cho cậu không cùng đoàn phim có quan hệ tốt, cũng phải cố gắng ở trong đây làm quen, không cho cậutrốn ra ngoài, ở trong này không chừng sẽ gặp được quý nhân.”

Lý Kim Hâm lại đẩy hắn một chút, đưa tay nhìn đồng hồ, “Tôi lát nữa còn có việc đi trước, cậu phải kiên trì ở lại đến cùng, nếu ngày mai trên tin tức ảnh chụp của đoàn phim không thấy bóng dáng của cậu, nhà trọ của công tycậu cũng không cần ở nữa.”Một câu nói kia đã đụng đến nỗi đau của Lạc Khâu Bạch, tiền để dành của hắn hiện tại có gộp lại cũng không đủ tiền mua một căn nhà một phòng ngủ một phòng khách trong nội thành để ở, có thể ở lại nhà trọ của công ty đã là may mắn lắm rồi, nếu như lại bị đuổi ra, hắn thật sự sẽ lưu lạc đầu đường.

Nghĩ đến đây, hắn liền chỉnh lại y phục của mình một chút.

Âu phục màu trắng, kiểu dáng có vẻ cổ xưa một chút, vừa vặn chỉnh lại dây nịt vòng quanh thắt lưng. Hắn rất cao, vai thẳng tắp thon dài, da thịt đầy đặn, tóc bị Lý Kim Hâm thoa một tầng keo xịt tóc thật dày, dựng đứng lên, lộ ra cái trán trơn bóng, giống như công tử thập niên tám mươi.

Kiên trì đi vào bữa tiệc, hắn hướng vài người quen biết chào hỏi, hắn ở trong đoàn phim quan hệ không tồi, không ít stylist cùng nhân viên đều cùng hắn tán gẫu.

Nhưng loại tiệc này là thiên hạ của diễn viên chínhvà đạo diễn, bọn họ căn bản không nhớ rõ trong đoàn phim đã từng có người tên Lạc Khâu Bạch, cũng không them liếc nhìn hắn một lần.

Lạc Khâu Bạch đứng cô đơn tại chỗ, với ai cũng đều trả lời ngắn gọn, nhìn những nhân vật nổi tiếng lời qua chén lại, bộ dáng chuyện trò vui vẻ, trên mặt hắn vẫn treo nụ cười tiêu chuẩn, thoạt nhìn phong độ nhẹ nhàng, trong lòng lại thập phần bất đắc dĩ cùng xấu hổ.

“Khâu Bạch, em tuyệt đối không thích hợp với giới giải trí.”

Bên tai vang lên tiếng của Mạnh Lương Thần, Lạc Khâu Bạch theo bản năng nắm chặt góc áo, hắn nhớ rõ chính mình lúc ấy nói, “Làm diễn viên là giấc mộng của tôi, tôi tuyệt đối sẽ không từ bỏ. Lương Thần, một ngày nào đó tôi sẽ đuổi kịpanh.”

Khi đó Mạnh Lương Thần chỉ cười, vuốt tóc của hắn nói, “Khâu Bạch, kỳ thật chúng ta căn bản không cùng một loại người.”

“Chúng ta cùng là một loại người.”Cho dù những điều mình nói trước đây đều không phải, hắn cũng cố gắng làm cho mình thích ứng với nơi này.

Lạc Khâu Bạch kiên định mà phản bác, nhưng không có người tái trả lời hắn.

Thanh âm trầm thấp của Mạnh Lương Thần vẫn quanh quẩn bên tai, trong đại sảnh đang biểu diễn nhạc nhẹ, giờ phút này có chút chói tai.

Lạc Khâu Bạch lại hớpmột ngụm rượu đỏ, buổi sáng dầm mưa đầu mơ mơ màng màng, buổi chiều chụp hình hai chân đều đau, hắn ngáp một cái, nhìn ở đây ồn ào nhộn nhịp, biết mình dù sao cũng không đi vào, cầm một chén rượu, xoay người bước đi.

Nơi này hắn chưa bao giờ đến, nhưng trên thế giới nơi phú thương nổi tiếng tụ tập cũng như nhau cả, hắn chỉnh lại nơ, cởi ra tây trang màu trắng, đem vạt áo từ trong quần kéo ra, chỉ mặc một chiếc áo sơmi tơ lụa màu trắng, đi lên lầu hai.

Lúc này tất cả mọi người đều ở dưới trệt, trên lầu thực im ắng an tĩnh, hắn thuận tay đẩy ra một căn phòng đi vào.

Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe

Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.

Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?

  • Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
  • Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x