Sách này chia sẻ mục đích hỗ trợ người đọc cá nhân chưa có điều kiện mua sách giấy, hoàn toàn miễn phí và phi lợi nhuận. Sách được sưu tầm nhiều nguồn khác nhau mọi bản quyền thuộc về Tác Giả & Nhà Xuất Bản!

Giới thiệu & trích đoạn ebook

Chương 2

Có điều gì đó không ổn. Cameron đã bị giữ trong phòng gần hai giờ đồng hồ trong khi cảnh sát Chicago đang tiến hành việc điều tra. Cô biết việc xem xét hiện trường và việc thẩm vấn nhân chứng như thế nào để thấy rằng nó không theo nguyên tắc thông thường.

Thứ nhất, không ai nói cho cô điều gì cả. Cảnh sát đã đến ngay sau khi quản lí khách sạn hộ tống cô về phòng. Một thám tử trung tuổi, tên là Slonsky, đầu hơi hói, quần áo thì xộc xệch tự giới thiệu với cô rồi ngồi vào chiếc ghế bành ở góc phòng và bắt đầu lấy lời khai về những gì cô đã nghe được tối hôm đó. Ít nhất, cô cũng đã có khoảng vài giây riêng tư để mặc vội chiếc quần tập yoga và chiếc áo con, nhưng cô vẫn thấy việc bị cảnh sát thẩm vấn khi ngồi trên chiếc gường khách sạn được thu dọn một cách cẩu thả thật là kỳ quặc.

Điều đầu tiên thám tử Slonsky để ý là cốc rượu đã vơi một nửa ở trên bàn. Cô gọi rượu từ dịch vụ phòng và đã để nó ở đó mấy tiếng trước. Tất nhiên điều đó gợi ra nghi vấn ban đầu về việc cô uống rượu trong buổi tối hôm ấy. Sau khi có vẻ như đã thuyết phục Slonsky rằng, cô không phải là một kẻ nghiện rượu và lời khai của cô ít ra cũng có độ tin cậy, họ bỏ qua vấn đề say xỉn. Cô bình luận về việc Slonsky đã tự giới thiệu là “thám tử” thay vì “cảnh sát”. Cô hỏi liệu có phải điều ấy có nghĩa là ông ta thuộc bộ phận phụ trách các vụ án mạng hay không. Nếu thế thì cô muốn biết điều gì đã xảy ra với cô gái ở phòng 1308.

Slonsky nhìn cô chằm chằm và đáp lại: “Ở đây, tôi mới là người đưa ra câu hỏi, thưa cô Lynde.”

Cameron vừa xong việc khai báo thì một thám tử mặc thường phục khác thò đầu vào phòng. “Slonsky, anh nên sang đây!” Nói xong, ông ta gật đầu, hướng về phía phòng bên cạnh.

Slonsky đứng dậy và lại nhìn Cameron chằm chằm. Cô tự hỏi, không biết ông ta có luyện tập ánh nhìn này trong gương nhà tắm thường xuyên không.

“Tôi sẽ rất cảm kích nếu cô vẫn ở trong phòng này cho đến khi tôi quay lại.” Ông ta bảo cô.

Cameron cười: “Tất nhiên, thưa ngài thám tử.” Cô đang cân nhắc xem có nên nhân lúc này mà moi được mấy câu trả lời hay không, nhưng tình thế của cô bây giờ cũng chưa hẳn có thể đưa ra yêu sách nào. Tuy nhiên, cô đã tiếp xúc nhiều với cảnh sát và thám tử, cũng rất khâm phục những gì họ làm. Còn nụ cười ấy là để Slonsky biết rằng ông ta không làm cho cô thấy tức giận hay gì cả. “Tôi sẵn lòng cộng tác hết sức có thể.”

Slonsky nhìn cô với ánh mắt nghi hoặc, có thể là đang cố gắng xem xem có chút gì mỉa mai trong giọng điệu của cô hay không. Nhiều người cũng hay nhìn cô kiểu ấy lắm.

“Vậy hãy ở nguyên trong phòng cô!” Ông ta nói khi đi ra ngoài.

Cameron gặp lại thám tử Slonsky nửa tiếng sau đó, khi ông ta ghé qua phòng cô để báo cho cô biết rằng, vì “những tiến triển bất ngờ”, cô không những sẽ phải ở lại phòng lâu hơn so với dự đoán mà ông ta còn bố trí một người canh gác ở cửa phòng nữa. Ông ta còn nói thêm rằng người ta “yêu cầu” cô không được liên lạc bằng điện thoại di động hay máy bàn của khách sạn cho đến khi “họ” hoàn tất việc thẩm vấn cô.

Đây là lần đầu tiên Cameron tự hỏi có phải chính cô đang gặp rắc rối không. “Có phải tôi được coi là một nghi phạm trong cuộc điều tra này không?” Cô hỏi Slonsky.

“Tôi không hề nói thế.”

Cô thấy rằng đó không hẳn là câu trả lời “không”.

Ngay khi Slonsky quay người định bỏ đi thì cô hỏi ngay một câu khác: “Họ” là ai?”

Ông ta quay đầu nhìn cô. “Gì cơ?”

“Ông nói là tôi không thể gọi điện thoại cho đến khi “họ” thẩm vấn tôi xong.” Cameron nói. “Vậy “họ” mà ông nhắc đến đây là ai?”

Vẻ mặt của người thám tử cho thấy ông ta không có ý định trả lời câu hỏi ấy. “Chúng tôi đánh giá cao việc cô tiếp tục hợp tác, cô Lynde ạ. Đó là tất cả những gì tôi có thể nói vào lúc này.”

Mấy phút sau Slonsky rời khỏi phòng, Cameron nhìn qua lỗ cửa và không còn nghi ngờ gì nữa, những gì cô nhìn thấy là phía sau đầu một người đàn ông, chắc là người mà ông ta bố trí canh gác ngoài cửa phòng. Cameron liếc nhìn đông hồ và thấy đã gần bảy giờ sáng. Cô bật tivi lên vì Slonsky không hề nói gì đến việc cấm xem tivi cả. Cô hi vọng trong bản tin, cô có thể biết được điều gì đó về sự việc đang diễn ra.

Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe

Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.

Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?

  • Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
  • Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x