Sách này chia sẻ mục đích hỗ trợ người đọc cá nhân chưa có điều kiện mua sách giấy, hoàn toàn miễn phí và phi lợi nhuận. Sách được sưu tầm nhiều nguồn khác nhau mọi bản quyền thuộc về Tác Giả & Nhà Xuất Bản!

Giới thiệu & trích đoạn ebook

Sách Đừng Để Chim Sẻ Non Gục Ngã của tác giả Linda Nichols mời bạn thưởng thức.

CHƯƠNG 2

Một năm sau.

Alasdair Ma Pherson đứng nghiêm hệt như cha anh đã dạy cho anh phải làm như vậy khi ở trong nhà thờ. Đó là một ngày trời xám xịt, sương mù dày đặc. Ngoài kia trời mờ tối dần dần, những chiếc đèn bão trên cánh cửa vẫn tỏa ánh sáng dịu dàng.

Ca đoàn đã ngồi vào chỗ và mở sách ra. Những chiếc áo chùng màu đỏ tươi của họ tạo nên một bầu không khí vui vẻ, khác hẳn với thứ âm nhạc mà họ đã chọn để trình bày. Đó là nhạc giao hưởng của nhạc sĩ nổi tiếng Bach. Thứ nhạc mạnh mẽ và u uẩn. Alasdair nhắm chặt mắt, cúi đầu để tiếng nhạc ấy thấm đẫm người anh.

Khi bản nhạc kết thúc, anh nghe tiếng người làm lễ trong nhà thờ vang lên.

– Ân huệ của Chúa Jesus Christ luôn ở bên các người.

Anh ngước nhìn lên và trả lời một cách vô thức:

– Chúa cũng ban phước lành cho ngài.

– Nào, chúng ta cùng cầu nguyện.

Anh cúi đầu.

“Đức Chúa tối cao…”

Alasdair nghe như nuốt từng lời cầu kinh. Anh nhìn xung quanh thấy một biển người, đầu họ cúi xuống thấp, thân hình mỗi người một khác nhưng họ đều thuộc tộc người Anglo-Saxon. Tiếng cầu nguyện chấm dứt, và những cái đầu lại đồng loạt ngẩng lên.

Kia là con gái anh, con bé càng lúc càng trông giống Anna. Nó cũng mang một vẻ yếu ớt trang nhã y như cô ấy. Cử chỉ của con bé cũng hoàn toàn thừa hưởng từ Anna. Con bé ngồi thẳng người, tách hẳn ra khỏi đám bạn gái cũng đang thì thầm cầu nguyện.

Người trợ lễ bước xuống, những tà áo chùng bay bay theo bước chân của cô. Tiếng hát của ca đoàn lại vang lên: Chúng con xin Đức Chúa tha tội.

Những nghi lễ lần lượt qua đi, đã đến giờ thuyết pháp. Alasdair đứng lên, bước về phía bục giảng kinh.

***

– Chưa đầy hai năm kể từ sau ngày ấy! Fiona khăng khăng nói.

– Ít nhất là hai năm, nếu không nói là hơn! – Winifred khẳng định chắc chắn.

Winifred nói đúng, nhưng Lorna hiểu nếu biết điều thì chớ nên cãi lại. Mặc dù đã ba mươi lăm tuổi nhưng chị vẫn luôn là đứa em bé nhất. Đối với những người trong gia đình thì chị là một cô gái mới lớn. Quyết định của chị chỉ góp phần nho nhỏ nếu như hai chị gái có điều gì bất đồng, khi Fiona và Winifred cãi cọ thì hệt như thần Zeuts và thần Apollo đụng độ. Lorna thấy như vậy và ngay lúc ấy chị biết nếu cha chị còn sống sẽ không cho phép chị so sánh như thế. Chị như nghe tiếng của cha vang lên, “hai vị thần ngoại đạo ấy không bao giờ được một tín đồ của giáo hội Presbyterian nhắc tới”.

Em trai chị càng lúc càng giống cha của họ. Anna qua đời đã hơn hai năm, chị chắc thế. Một cảm giác bất an chợt đến trong chị. Chị không biết điều gì đã gợi lên cảm giác đó. Ký ức về cha chị, sự thay đổi cá tính của em trai hay là cái chết của Anna.

Fiona vẫn cứ khăng khăng:

– Chưa đến hai năm mà.

Winifred cảnh báo chấm dứt việc cãi cọ bằng phán quyết cuối cùng của chị.

– Nói khẽ chứ, cô thừa biết tiếng động dễ dàng chui vào ống thông hơi kia mà.

Fiona gật đầu, rửa tay trong bồn và lau khô. Chị nói:

– Dù sao chăng nữa đây cũng là lần cuối cùng chúng ta bàn đến những giải pháp lâu dài để duy trì việc chăm sóc ngôi nhà này.

– Em không biết làm thế nào để giữ chân cậu ấy ở nhà. Khi đi ra ngoài, cậu ấy luôn làm tròn bổn phận. Nhưng về nhà thì…

Fiona nói đúng.

Lorna đồng tình với chị mình khi chị mở tủ lạnh tìm chỗ cất thực phẩm cho cả tuần. Thật ra ngoài chị ra, không ai biết sự chểnh mảng của Alasdair xuất hiện từ sau cái chết của Anna. Mọi phản ứng của anh đều bình thường, Lorna không có mặt ở đây vào lúc cảnh sát đến báo việc xảy ra tai nạn. Và lúc Lorna đến thì anh vừa đi nhận xác về. Thậm chí ngay lúc đó trông anh vẫn rất tự chủ. Chị là người xuống tinh thần đầu tiên. Fiona và Winifred lúc trước không bao giờ gần gũi Anna, cũng phải bàng hoàng đến mấy tuần và nhiều ngày họ khóc thầm lặng lẽ. Chỉ riêng có Alasdair là vẫn giữ thái độ đúng mực, anh vẫn luôn tự tin dù trong lòng vô cùng buồn phiền.

Trong quãng thời gian khủng khiếp ấy, chính anh là người đưa ra mọi phán quyết để giải quyết những xáo trộn. Anh nhờ các chị gái trông nom Samantha, đứa con gái nhỏ mười một tuổi và hai đứa con sinh đôi vừa mới ra đời là Bonnie và Cameron. Anh nhờ thư ký của mình đáp lại những cú điện thoại chia buồn và gởi bưu thiếp cảm ơn tới những người đến dự tang lễ. Phải, sau cái chết của Anna, Alasdair luôn chứng tỏ mình là người vững vàng. Cũng giống như anh tự khẳng định mình trong các công tác giáo hội khác. Lorna tự hỏi cậu ta đã phải làm thế nào để có được nỗ lực phi thường ấy.

– Sao, chúng ta làm được những gì rồi?

Winifred hỏi, tâm trí Lorna quay trở về với những gì đang có trong tủ lạnh.

– Đồ ăn chuẩn bị cho cả tuần đã xong.

Chị trả lời và đặt chiếc hộp nhựa cuối cùng vào tủ lạnh.

– Tủ để thức ăn và tủ lạnh đều đã đầy và tiền ăn trưa của Samantha đã được chia đều vào các phong bì cho cả tuần – Fiona góp chuyện.

Chuông điện thoại reo, Winifred nhanh tay cầm ống nghe. Fiona mệt mỏi dựa lưng vào quầy bếp.

– Như vậy là chuẩn bị bữa ăn cho cả tuần đã xong. Bây giờ chúng ta đi giặt giũ nhé.

Winifred treo điện thoại và quay về phía họ, mặt đanh lại:

– Cô giữ trẻ gọi điện đến.

– Trời ơi, lại nữa rồi.

Lorna nhắm mắt và lắc đầu.

– Cô ấy bảo cô ta sẽ trả tiền lại.

Fiona hỏi:

– Vậy chúng ta phải làm sao đây?

Winifred thông báo:

– Ngày mai Alasdair được nghỉ việc. Tôi hy vọng cậu ấy sẽ tự lo liệu được.

– Đâu có đơn giản như vậy.

Fiona lắc đầu, kéo ghế trong nhà bếp và ngồi phịch xuống.

– Mọi chuyện lại tùm lum lên cho mà xem. Tôi không biết chúng ta sẽ duy trì được tình trạng này trong bao lâu nữa đây.

Mặt Winifred lộ vẻ cay đắng.

Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe

Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.

Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?

  • Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
  • Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x