Sách này chia sẻ mục đích hỗ trợ người đọc cá nhân chưa có điều kiện mua sách giấy, hoàn toàn miễn phí và phi lợi nhuận. Sách được sưu tầm nhiều nguồn khác nhau mọi bản quyền thuộc về Tác Giả & Nhà Xuất Bản!

Giới thiệu & trích đoạn ebook

Sách Gấu Pooh Xinh Xắn của tác giả A. A. Milne mời bạn thưởng thức.

Chương 2

Trong đó Gấu Pooh đi thăm hỏi và lâm vào một hoàn cảnh khó khăn

Một hôm chú Gấu Edward, mà bạn bè của nó gọi là Gấu Pooh Xinh Xắn hoặc gọi tắt là Pooh, đang vừa dạo bước qua Khu Rừng vừa ngậm miệng ngân nga một cách hãnh diện cho mình nghe. Nó đã sáng tác ra một khúc ngân nga nho nhỏ ngay buổi sáng hôm đó trong lúc tập thể dục giảm béo phía trước tấm gương: Tra-la-la, tra-la-la khi nó vươn mình thật cao, và rồi Tra-la-la, tra-la – ôi, cứu! – la khi nó cố với xuống những ngón chân của mình. Sau bữa điểm tâm, nó tự nhẩm đi nhẩm lại khúc ngân ấy cho mình nghe cho tới khi thuộc lòng, và lúc này nó đang ngân nga làu làu từ đầu đến cuối, khúc ngân thế này:

Tra-la-la, tra-la-la

Tra-la-la, tra-la-la

Tính tình tang

Tang tính tình

Tang tính tình

Tính tình tang

Chà, nó vừa ngân nga khúc ngân này cho mình nghe vừa hoan hỉ tiến bước, và nó còn đang tự hỏi không biết mọi người đang làm gì và nếu nó là một người khác thì sẽ có cảm giác thế nào thì bỗng nó tới bên một bờ cát, và trong bờ cát có một cái hang lớn.

“A, ha!” gấu Pooh nói: Tình tính tang, tang tính tình. “Nếu mình có kiến thức về một cái gì đó thì cái hang kia có nghĩa là Thỏ,” nó nói, “mà Thỏ có nghĩa là Bạn bè,” nó nói, “mà Bạn bè có nghĩa là Thức ăn và Lắng nghe – Tớ – Ngân nga và những thứ đại loại như vậy. Tình tính tang, tang tính tình.

Thế là nó cúi xuống, thò đầu vào trong hang và gọi to:

“Có ai ở nhà không?”

Bỗng có tiếng sột soạt từ trong hang vẳng ra, và rồi lại yên lặng.

“Tớ vừa nói là ‘Có ai ở nhà không?’ ” Gấu Pooh gọi rất to.

“Không!” một giọng nói cất lên và lại tiếp. “Cậu không cần gọi to như thế. Tớ nghe tiếng cậu rất rõ ngay từ đầu rồi!”

“Bực quá!” Gấu Pooh nói. “Không có ai ở đây hay sao?”

“Không có ai cả.”

Gấu Pooh Xinh Xắn rút đầu ra khỏi hang và suy nghĩ một lát, rồi nó tự nhủ: “Phải có ai đó ở trong ấy chứ, vì ai đó hẳn đã nói: Không có ai cả.” Thế là nó lại chui đầu vào hang và nói:

“Này, Thỏ, không phải là cậu sao?”

“Không,” lần này Thỏ nói bằng một giọng khác.

“Nhưng giọng nói ấy không phải của Thỏ ư?”

“Tớ nghĩ là không phải,” Thỏ nói, “giọng nói ấy đâu có giống giọng Thỏ.”

“Chà!” Gấu Pooh nói.

Nó rút đầu ra khỏi hang và lại suy nghĩ thêm lần nữa, và rồi nó lại thò đầu vào mà nói:

“Ồ, cậu có thể vui lòng cho tớ biết Thỏ ở đâu được không?”

“Cậu ấy đã đi thăm anh bạn Gấu Pooh, một người bạn tuyệt vời của cậu ấy rồi.”

“Nhưng Tớ đây cơ mà!” Gấu nói, giọng rất ngạc nhiên.

“Loại Tớ nào thế?”

“Gấu Pooh đây!”

“Cậu có chắc không?” Thỏ nói, còn có vẻ ngạc nhiên hơn.

“Hoàn toàn, hoàn toàn chắc chắn,” Gấu Pooh nói.

“Ồ, tốt lắm, thế thì cậu vào đi.”

Thế là Gấu Pooh cố len mình, len mình và len mình qua cửa hang và cuối cùng vào được bên trong.

“Cậu nói hoàn toàn đúng,” Thỏ vừa nói vừa nhìn nó khắp từ đầu đến chân. “Đúng là cậu rồi. Rất vui được gặp cậu.”

“Thế cậu vừa nghĩ là ai đến?”

“Ồ, tớ không chắc nữa. Cậu biết tình hình trong Khu Rừng nó như thế nào rồi đấy. Người ta không thể cho bất kỳ ai vào trong nhà mình được. Người ta phải thận trọng. Ta chén một miếng gì nhé?”

Gấu Pooh bao giờ cũng thích được chén một chút gì đó vào lúc mười một giờ sáng, và nó rất vui mừng khi thấy Thỏ đem những cái đĩa và chén vại ra; và khi Thỏ nói, “Cậu dùng mật ong hay sữa đặc với bánh mì của cậu?” thì nó phấn khích đến mức đã nói, “Cả hai,” và rồi để tỏ ra không có vẻ tham lam, nó nói tiếp, “Xin đừng bận tâm về cái khoản bánh mì.” Và suốt một lúc lâu sau đó nó chẳng nói năng gì cả… và mãi đến cuối cùng, nó mới vừa ngân nga cho mình nghe bằng một cái giọng dinh dính, vừa đứng dậy mà thân mến bắt tay Thỏ và bảo rằng nó còn phải đi tiếp.

“Cậu phải đi à?” Thỏ hỏi, giọng lịch sự.

“Ồ,” Gấu Pooh nói, “Tớ có thể lưu lại thêm chút nữa nếu như… nếu cậu…” và nó cố hết sức nhìn về phía cái chạn đựng thức ăn.

“Thực ra,” Thỏ nói, “chính tớ cũng sửa soạn ra ngoài bây giờ đây.”

“Ồ, thế thì tớ đi đây. Tạm biệt nhé.”

“Ừ, tạm biệt nhé, nếu cậu chắc chắn là sẽ không dùng thêm chút nào nữa.”

“Có còn chút gì không?” Gấu Pooh vội hỏi.

Thỏ nhấc những cái nắp đậy các món ăn ra và nói, “Không, không có.”

“Tớ cũng nghĩ là không,” Gấu Pooh gật gù, lẩm bẩm một mình. “Thôi được, tạm biệt nhé. Tớ cần phải đi tiếp.”

Thế là nó bắt đầu trườn bò ra khỏi hang. Nó dùng hai bàn chân trước kéo mình lên, còn hai bàn chân sau thì đẩy, và chỉ một loáng cái mũi nó đã lại thò ra ngoài trời… rồi đến đôi tai nó… và rồi đến đôi bàn chân trước của nó… và đến đôi vai nó… và rồi…

“Ôi, cứu!” Gấu Pooh nói. “Mình cần phải tụt trở lại thôi.”

“Ôi, bực quá!” Gấu Pooh nói. “Mình sẽ phải tiếp tục nhoi lên thôi.”

“Lên cũng không được mà xuống cũng chẳng xong!” Gấu Pooh nói. “Ôi, cứu, rầy rà quá!”

Mà lúc này Thỏ cũng muốn đi dạo, và thấy cửa trước đã kín mít, nó liền đi lối cửa sau rồi vòng lại chỗ Gấu Pooh mà nhìn cu cậu.

“Ô này, cậu bị mắc kẹt hả?” nó hỏi.

“Kh-ôông,” Gấu Pooh nói, vẻ vô tư lự. “Chỉ đang nghỉ ngơi, nghĩ ngợi và ngân nga tí chút thôi mà.”

“Này, đưa một bàn tay cho tớ nào.”

Gấu Pooh vươn một bàn tay ra, và Thỏ kéo, kéo và kéo mãi.

“Ái, đau,” Gấu Pooh la lên. “Cậu làm tớ đau!”

“Sự thật là,” Thỏ nói, “cậu đang bị mắc kẹt.”

“Tất cả chỉ vì,” Gấu Pooh cáu kỉnh nói, “không có được cái cửa trước đủ rộng đấy.”

Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe

Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.

Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?

  • Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
  • Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x