
Giọt Nước Mắt Hồng – Đọc Sách Online Ebooks PDF
Giới thiệu & trích đoạn ebook
Sách Giọt Nước Mắt Hồng của tác giả Mỹ Hạnh mời bạn đọc thưởng thức.
Tập 1- b
Đình Hồ không chút đắn đo gật đầu ngay rồi nói:
– Nếu em được toàn quyền như anh nói thì OK thôi. Em cũng muốn thử khả năng mình, chứ đứng sau lưng bà Thúy hoài, chẳng biết bao giờ ngóc đầu nổi.
Văn mừng rỡ, việc khó nhất đã xong, anh biết bạn trẻ rất mê nghành quảng cáo tiếp thị và thực sự có khả năng. Còn Châu, luôn là ông chủ rộng rãi, tốt bụng.
– Vậy Hồ tìm giúp cho anh một trưởng phòng hành chánh luôn nhé. Đến trưa mai anh sẽ bàn giao hết cho em. Sau đó bay đi miền Trung. Mong rằng lúc về ổn cả.
Đình Hồ tủm tỉm cười:
– Anh có mở cả chục công ty, cũng sẽ ổn thôi. Bao nhiêu người tài giỏi, chờ anh lên tiếng mà. Tại anh thích bay nhảy đó chứ. Văn cười phá ra, vỗ vai Đình Hồ:
– Biết nhau quá mà. Vậy nghe, anh giao hết hồ sơ bên tiếp thị cho em, có gì sáng mai trao đổi với anh và Châu ngay tại công ty. Địa chỉ đây, hẹn gặp lại.
Cả hai chia tay nhau đi về hai phía. Nhà Văn ở ngoại ô. Một căn nhà nhỏ với mảnh vườn nằm sát triền sông Sài Gòn. Anh vào nhà, vứt mọi thứ, đi tắm ngay. Xong, trở ra bấm bếp ga xào thức ăn, nấu cơm bằng nồi cơm điện. Sau nửa giờ, anh ăn xong, liền giở tập hồ sơ công ty ra đọc. Ơn trời, dù sao hồ sơ cũng đâu ra đấy, không phải là mớ bòng bong như mình tưởng tượng. Văn liền gọi cho Châu, anh nói vắn tắt:
– Mày khỏi xuống tao. Mai gặp nhau chỗ mày, họp toàn công ty, nhớ thông báo trước. Bye.
Trong một giời Văn đã vạch xong những điều cần làm với Châu và Đình Hồ. Anh khoan khoái ngã người ra sau, xoay tròn chiếc ghế mấy vòng rồi bật dậy lững thững ra vườn. Gió từ bờ sông thổi lên mát rượi, khiến mũi Văn tiếp nhận nhiều mùi hương từ hoa cùng một lúc, nồng nàn, nhất là loài dạ lý, kế đến là nhài Ngọc Anh, thoang thoảng nhẹ nhàng là hoa hồng, cả những loài hoa khác cũng đưa nhau đưa theo hướng gió.
Văn đi chậm giữa những luống hoa, cây cảnh, lúc này đây anh không còn là Hồ Hữu Văn sắc bén năng động, hoạt bát hào nhập vào mọi giới trong xã hội bát nháo, anh trở nên trầm mặc, thanh thản, hưởng thú thương nguyệt ngắm hoa bằng vẻ mãn nguyện âm thầm. Giá ta luôn có những phút giây sống cho mình như thế này….
Văn chợt nghĩ rồi chợt buồn. Khó lắm, ta đã chọn chữ “hành ” làm phương châm sống thì không thể khác, đời người ngắn ngủi, thú thanh nhàn đành gác lại thêm… mấy mươi năm.
Văn trở vào nhà, pha ly trà lipton, xách theo cây đàn, gói thuốc ra ngồi ở bộ bàn mây đặt bên giàn dạ lý. Anh lặng lẽ so dây đàn, châm điếu thuốc. Điếu thuốc hờ hững trên môi, thỉng thoảng lóe lên đốm lửa đỏ, soi gương mặt anh khi bên cây đàn như gã nhạc sĩ lang thang đầy lãng mạn lẫn phong sương.
Một nét đẹp trải qua nhiều sóng gió vẫn không chai cứng. Văn khảy một khúc tình ca của Ngô Thụy Miên, rồi suối âm thanh trở nên liên tục, anh say sưa đàn bỏ quên ly trà lipton nguội lạnh, hòa cả tâm hồn vào tiếng đàn, vào lá, gió, trăng.
Tiếng điện thoại reo đến lần thứ ba Văn mới choàng tỉnh, anh đâm bổ vào nhà, điện thoại này, chẳng mấy ai được anh cho số, nếu nó reo nghĩa là co chuyện khẩn cấp ở nhà. Ba có chuyện gì rồi. Văn hồi hộp cầm máy.
– Alô, Hữu Văn nghe.
– Anh hai, cha nhập viện rồi. Bác sĩ nói nặng lắm, em vừa làm thủ tục xong. Anh về nghe.
– Cha có hôn mê không? Nằm bên anh Hùng hả?
– Dạ có. Anh Hùng biểu nhắn anh về lẹ.
– Bà ta đâu?
– Dì ở trong nớ. Còn chị Hường không thấy.
– Sáng mai anh về chuyến sớm nhất. Không cần đón anh. Cứ ở trong đó lo cho ba. Vậy nhé.
Anh buông ống nghe, ôm đầu ngồi phịch xuống, đau đớn nghĩ thầm: “Lần này cha khó qua khỏi, không biết ta có kịp gặp ba lần cuối không?” Mắt Văn cay xé, nhưng ráo hoảnh, anh mở Mobilphone gọi ra hãng hàng không đặt vé ngày mai. Xong gọi liền cho Châu và Đình Hồ. Rồi thay áo quần ra bàn ngồi chờ.
Lúc này Văn đốt thuốc liên tục, trán hằn nếp nhăn. Ba mươi ba năm làm người. Văn chưa từng trốn tránh điều gì. Lúc cuộc đời đưa đẩy nhập cuộc, mỗi chuyện gia đình, Văn luôn là kẻ trốn chạy, tha phương. Cha ơi! Con không muốn đâu, nhưng không thể quên nỗi đau ngày mẹ chết, không thể quên họ đã giết mẹ như thế nào cha ạ.
Đình Hồ đến, vẫn bảnh bao, tề chỉnh, Châu đến sau, mặt nhăn nhó:
– Trời hại mày Văn. Mày chơi tao kiểu này thật hơn cả nhát dao chí mạng. Này nhé, em thơm và kiêu kỳ vô hạn, mái tóc… trời ơi dài mướt, tao mất cả hai giờ đồng hồ mới thấy em mở miệng. Vậy mà…
– Nếu mày không ngậm miệng và ngoáy lỗ tai nghe tao nói, thì tao sẽ đá mày ra cửa, OK?
Châu nín tịt. Hắn biết rõ thằng bạn nối khố không đùa đâu, qua dáng vẻ hiện giờ, và nói như vậy, chỉ có một nguyên nhân…
– Mày nghe đây, sáng mai tao bay đi, chưa biết lúc nào về. Đình Hồ trước mắt mày, là người tao chọn, làm quản đốc Marketing kiêm trợ lý kế hoạch cho mày. Bắt đầu từ bảy giờ sáng mai, mọi việc ở công ty quảng cáo, mày phải bàn và có sự đồng ý của nó mới làm OK?
– OK – Châu nói nhanh, gọn ơ, tỉnh queo.
– Đình Hồ, đây là Châu. Giám đốc công ty quản cáo Đăng Quang nhưng nó có đăng quang hay không đều nhờ vào em. Cứ mạnh dạn làm với Châu, có gì gọi cho anh.
– Đồng ý – Văn đưa tiếp đống hồ sơ và bản dự thảo kế hoạch mới cho Châu – Mai, cả hai nghiên cứu cái này. Coi làm sao cho tốt. Mày nhớ đây là công ty cuối cùng của mày đó nghe “Châu Ngông”. Đừng có ngông nữa, mà hại ta, hại bạn.
Sách liên quan
Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe
Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.
Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?
- Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
- Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.