
Giữa Lúc Tận Cùng Cô Đơn Chú Chó Đã Chỉ Cho Tôi Những Điều Quý Giá! – Web Tải Sách Miễn Phí Ebooks PDF
Giới thiệu & trích đoạn ebook
Sách Giữa Lúc Tận Cùng Cô Đơn Chú Chó Đã Chỉ Cho Tôi Những Điều Quý Giá! của tác giả Takimori Koto mời bạn thưởng thức.
Có lẽ đúng là chuyện đó chẳng liên quan gì tới chúng tôi cả. Nhưng đập vào mắt chúng tôi là cảnh tượng con chó bị đối xử tồi tệ, bị buộc vào sợi dây quá ngắn, chẳng khác nào bị giam hãm, bị ném đồ ăn như là đồ thức ăn vứt đi như thế, nếu chúng tôi nói “Đúng là thế!” rồi về thẳng luôn thì đúng là không có tình người chút nào. Vì không muốn cậu bé Hiromu nhân hậu phải buồn lòng nên tôi đã hỏi tiếp:
“Nó có hay được đưa đi dạo không?”
Lúc đó, người chủ của con chó đã buông một câu không thể tin nổi.
“Con chó này dù có chết thì đó cũng là số phận của nó phải thế rồi.”
Tôi muốn rút lại câu ban nãy tôi nói với Hiromu. Tôi hối hận vì mình đã lỡ gói gọn chuyện con mèo đã chết dưới ao vào một từ “số phận”.
Hiromu đã lặng lẽ đứng đằng sau tôi từ nãy tới giờ, vừa nghe câu nói đó của người đàn ông, bỗng hầm hầm nói:
“Số phận là cái gì chứ? Người như ông tự quyết định nó được à? Mang tiếng là ông nuôi chó chứ thực ra chỉ có trói nó bằng sợi dây ngắn. Bác ấy chỉ hỏi là có cho nó đi dạo hay không thôi mà! Lão già đáng ghét!”
Ông chủ của con chó cũng không chịu thua Hiromu, một cậu học sinh tiểu học, đã dồn hết sức đá mạnh vào hàng rào.
“Ta đã cho con chó ở chỗ rộng hơn cái chuồng chó ở đằng đó, hỏi có gì là không được hả? Vừa tránh được mưa vừa được cho ăn. Như thế rồi còn ý kiến gì nữa nào?”
Ông chủ con chó đáp lại thế, nghiến răng tức giận bỏ vào trong nhà. Hiromu nhìn theo lưng ông ta, đỏ mặt tía tai, tức tối nói: “Lão khốn!”
Số phận…
Đó là thứ do ai quyết định đây?
Đó có phải là thứ được quyết định bởi một ai đó không? Hay đó là thứ do mình tự tìm thấy?
Có phải vốn dĩ số phận tự quyết định? Hay đó là thứ được dẫn dắt chăng?
Một ông già trên năm mươi tuổi lại suy nghĩ về số phận như thế chắc có lẽ sẽ bị người ngoài nghĩ là tự hỏi, tự trả lời một cách ngớ ngẩn.
Nhưng cũng chẳng cần phải nói rằng chính bản thân tôi cũng đang bước trên đường đời cô độc. Thà thế còn hơn bị buộc bởi đoạn dây ngắn. Không, liệu có thật là vậy hay không? Liệu có thể nói giờ tôi đang có một cuộc sống vẫn còn hơn con chó kia?
Vậy chứ chắc chắn Hiromu cũng có cảm nhận gì đó. Cậu bé vừa hướng về chú chó đang bị buộc dây, miệng lẩm bẩm: “Xin lỗi vì tao không làm được gì cho mày…” rồi leo lên xe.
Chúng tôi cứ thế nín thinh, thắt dây an toàn để lái xe tới công viên tiếp theo.
Ngay lúc tôi vừa ấn chân ga, bên đường đi bộ phía bên trái có gì đó lao ra, đâm bịch một cái.
Chúng tôi lại tháo dây an toàn, ra ngoài xe ngó thì thấy… có người nằm ngã trước mũi xe.
Hiromu vừa nói: “Ơ? Không thể… Anh vừa đâm phải ư?” vừa nhìn chằm chằm vào người đang ngã xuống đường. Người bị ngã là một nam thanh niên tôi đoán là tầm hai mươi.
“Này, cậu có sao không?”
Tôi vừa đặt tay lên vai cậu ta vừa hỏi.
Rồi, cậu thanh niên đang nằm sấp đó sau khi nhìn lướt qua tôi đã đứng bật dậy, đi luôn như là chạy trốn vậy.
Xem chừng cú va cũng nhẹ. Chắc chỉ là cậu ta đang vội. Tôi nghĩ may hơn cả là đã không bị thương tích gì, và khi tôi vừa thấy nhẹ cả người xong, Hiromu đã lại hét to: “Ối!”
“Sao thế, Hiromu? Cháu làm bác giật cả mình.”
“Bác Mitsu, bác nhìn xem cái gì kia…”
Tôi nhìn theo hướng tay Hiromu chỉ, thấy có mấy tờ mười nghìn yên đang rơi trên mặt đường chỗ cậu thanh niên vừa ngã. Hiromu nhanh chóng đi về phía mấy tờ mười nghìn yên đó, rồi bắt đầu nhặt chúng.
“Ôi, tuyệt quá bác Mitsu ơi! Những tám mươi nghìn yên.”
Tôi nhanh chóng tóm lấy cổ tay của Hiromu khi cậu bé đang định đút tám mươi nghìn yên vừa nhặt được vào túi quần.
“Tại sao vậy bác? Chỉ cẩn từng này là bác có thể mua được nhiều bánh kẹo cho tụi trẻ con tới xe nhà – thư viện, hay mua thức ăn ngon cho con chó ban nãy mà?”
“Nhưng số tiền đó không phải của cháu, Hiromu à.”
“Bác đừng nói cứng nhắc quá, nghe chẳng giống bác Mitsu mọi khi gì cả. Bác Mitsu, bác đâu phải là cảnh sát, vậy mà…”
“Trước mắt cứ đem số tiền này tới đồn cảnh sát. Không đem tới đó là không được đâu.”
Hiromu miễn cưỡng nói: “Cháu hiểu rồi!” và đưa cho tôi tám mươi nghìn yên đã nhặt được.
Sau đó, khi chúng tôi đến đồn cảnh sát gần đây nhất, tôi nhìn thấy có một viên cảnh sát đang đứng một mình ở cửa ra vào. Hiromu từ cửa sổ xe, hướng về viên cảnh sát chào:
“Chú cảnh sát ơi!”
Lập tức, viên cảnh sát đứng thẳng người, lịch sự đáp lại:
“Xin chào!”
Hiromu đang trêu đùa bỗng hơi chững lại.
Trong đồn, sau khi điền những thông tin vào giấy tờ cần thiết, tôi thử hỏi xem quanh đây có vụ cướp hay ăn trộm nào không. Biết là không thấy có báo cáo nào về những vụ tương tự nhưng để cẩn tắc vô áy náy, tôi đã miêu tả lại cho viên cảnh sát những đặc điểm của nam thanh niên đã đâm vào xe của mình.
Và rồi, Hiromu nhìn thấy thế, bất chợt nói như sau:
“Bác Mitsu như cảnh sát ấy nhỉ. Tuy nhìn bác hơi xấu một chút…”
Tôi ngạc nhiên về khả năng quan sát của Hiromu. Bởi vì…
“Bác Mitsu vốn là một cảnh sát hình sự.”
Viên cảnh sát đã phản ứng giúp tôi, nói cho Hiromu biết sự thật về tôi.
Hiromu vừa “Dạ?” vừa nhìn tôi, rồi nói với viên cảnh sát:
“Thảo nào chú chào lịch sự thế. Hóa ra không phải là với cháu mà là với bác Mitsu.”
Tôi cảm giác cậu bé như đang nhìn xa xăm đi đâu đó, hay đấy chỉ là tưởng tượng chăng? Nhưng Hiromu quay trở lại trạng thái như mọi khi rất nhanh, cậu bé nói:
“Bác Mitsu ngầu thật đấy! Bác đã từng bắn súng chưa? Thế còn bom? Bác đã từng nhìn thấy bom chưa?”
Sách liên quan
Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe
Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.
Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?
- Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
- Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.