Sách này chia sẻ mục đích hỗ trợ người đọc cá nhân chưa có điều kiện mua sách giấy, hoàn toàn miễn phí và phi lợi nhuận. Sách được sưu tầm nhiều nguồn khác nhau mọi bản quyền thuộc về Tác Giả & Nhà Xuất Bản!

Giới thiệu & trích đoạn ebook

Sách Hiểm Họa Ở Nhà Kết của tác giả Agatha Christie mời bạn thưởng thức.

Nhà Kết

“Poirot này,” tôi nói. “Tôi đã suy nghĩ.”

“Một sự luyện tập đáng kể đấy, bạn tôi à. Nói tiếp đi nào.”

Chúng tôi đang ngồi đối mặt nhau bên một chiếc bàn nhỏ kế cửa sổ và dùng bữa trưa.

“Phát súng đó chắc đã được bắn khá gần chúng ta. Thế nhưng ta không hề nghe thấy nó.”

“Và anh nghĩ rằng trong sự tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng sóng vỗ bờ, thì lẽ ra chúng ta phải nghe thấy nó đúng không?”

“Thì, cũng khá là lạ.”

“Không, không lạ đâu. Một vài tiếng động – anh quen dần với nó đến mức không nhận ra nữa. Cả sáng nay, bạn tôi à, tàu cao tốc lượn qua lượn lại trong vịnh. Lúc đầu anh càu nhàu về chúng – nhưng về sau anh chẳng còn để ý tới nữa. Nhưng, theo tôi, anh có thể khai hỏa một khẩu súng máy mà không hề bị phát hiện khi có tiếng tàu ầm ầm trên biển.”

“Vâng, cũng đúng.”

“À! Đây rồi,” Poirot lẩm bẩm. “Quý cô và những người bạn. Có vẻ như họ sắp ăn trưa ở đây. Và thế là tôi phải trả lại chiếc mũ. Nhưng không sao. Sự việc này đủ nghiêm trọng để dành một cuộc trò chuyện riêng cho nó.”

Ông nhanh nhẹn rời khỏi ghế, bước vội qua phòng và chìa mũ ra với một cái cúi chào vừa lúc cô Buckley và các bạn ngồi quanh bàn.

Nhóm của họ có bốn người, Nick Buckley, Trung tá Challenger, một người đàn ông và một phụ nữ nữa. Từ góc chúng tôi ngồi không thể thấy hết họ. Thỉnh thoảng tiếng cười của chàng thủy thủ vang lên rộn rã. Anh chàng dường như là một người giản dị, dễ mến, và tôi đã bắt đầu có cảm tình với anh ta.

Ông bạn của tôi không nói năng gì và trông có vẻ phân tâm suốt cả bữa ăn. Ông bẻ vụn bánh mì, thốt lên mấy câu khe khẽ vừa đủ nghe và xếp thẳng thớm mọi thứ trên bàn. Tôi cố gắng gợi chuyện, nhưng không nhận được sự hưởng ứng nào nên đành sớm bỏ cuộc.

Ông tiếp tục ngồi lại bàn một lúc lâu sau khi đã ăn xong món phô mai. Tuy nhiên, khi nhóm người kia vừa rời bàn, ông lập tức đứng dậy nối gót. Họ vừa mới an vị ở bàn dài chỗ sảnh thì Poirot tiến tới với điệu bộ nhà binh rõ rệt và ngỏ lời trực tiếp với Nick.

“Quý cô, xin cho tôi nói một lời với cô.”

Cô gái cau mày. Tôi hiểu rõ cảm giác của cô. Cô lo rằng người đàn ông ngoại quốc nhỏ bé này sẽ gây phiền nhiễu. Tôi thấy đồng cảm khi nhìn theo đôi mắt cô gái. Cô đầy miễn cưỡng dịch vài bước sang một bên.

Gần như ngay lập tức, tôi thấy biểu cảm sửng sốt tràn qua gương mặt cô khi nghe những lời vội vã của Poirot.

Phần tôi lại thấy hơi bồn chồn khó xử. Challenger tinh ý đến giải cứu, mời tôi hút thuốc và nói chuyện phiếm. Chúng tôi ngầm đánh giá và đồng cảm với nhau. Tôi có cảm giác mình hợp tính với Challenger hơn là người đàn ông vừa dùng bữa với anh. Giờ tôi mới có cơ hội quan sát anh ta kĩ hơn. Đó là một thanh niên cao ráo, khôi ngô, dáng vẻ công tử, với cái mũi to và vẻ ngoài bảnh bao hơi quá lố. Anh ta có dáng vẻ ngạo mạn và giọng điệu kéo dài mệt mỏi. Vẻ bóng bẩy của anh ta có điều gì đó khiến tôi đặc biệt không ưa.

Rồi tôi nhìn qua người phụ nữ. Cô ngồi đối diện tôi trên chiếc ghế lớn và vừa bỏ mũ ra. Trông cô rất lạ thường – chỉ có thể miêu tả được rằng đó là phiên bản mệt mỏi của Madonna. Cô có mái tóc sáng màu, gần như trắng bạch, rẽ ngôi giữa, rũ xuống tai và búi sau cổ. Mặt cô trắng bệch và hốc hác – nhưng cũng hấp dẫn lạ lùng. Mắt cô có màu xám rất nhạt, với đôi đồng tử lớn. Vẻ lãnh đạm của cô gái thật gây tò mò. Cô nhìn tôi chằm chằm, rồi đột ngột lên tiếng.

“Ngồi xuống đi, cho đến khi bạn của anh trò chuyện với Nick xong.”

Giọng cô uể oải và thiếu tự nhiên, nhưng lại thu hút lạ thường – kiểu ngân nga quyến rũ. Cô gái này tạo ấn tượng mạnh ban đầu là người kiệt quệ nhất tôi từng gặp. Không phải ở thể xác mà ở tâm trí mệt nhoài, như thể mọi thứ trên thế giới này với cô đều trống rỗng và vô giá trị.

“Cô Buckley đã rất tử tế giúp bạn tôi khi ông ấy bị lật mắt cá chân sáng nay,” tôi giải thích trong lúc chấp nhận lời mời, ngồi xuống.

Nick cũng bảo thế.” Cô quan sát tôi với vẻ lơ đễnh. “Mắt cá chân ông ấy ổn cả chứ?”

Tôi hơi bối rối.

“Chỉ là trẹo lúc đó thôi,” tôi giải thích.

“Ồ! Thì… tôi mừng rằng Nick không bịa ra mọi chuyện. Cô ấy là kẻ nói dối thánh thiện nhất từng tồn tại, anh biết không. Kì diệu lắm – gần như là tài năng thiên bẩm.”

Tôi không biết phải nói gì. Dường như vẻ bối rối của tôi khiến cô ta thích thú.

“Cô ấy là một trong những người bạn tôi quen lâu nhất.” Cô nói, “và tôi luôn nghĩ lòng trung thành là thứ đạo đức mệt mỏi, đúng không? Nó được người Scotland khơi mào từ thuở xưa – giống tính tiết kiệm và việc duy trì ngày lễ Sabbath. Nhưng Nick đúng là tên lừa lọc, phải không Jim? Câu chuyện thú vị về cái thắng xe hơi – còn Jim nói chẳng có chuyện gì xảy ra cả.”

Anh chàng bảnh bao nói bằng giọng nhỏ nhẹ, trầm ấm:

“Tôi biết đôi điều về xe cộ.”

Anh ta hơi xoay đầu. Ở giữa bãi đậu xe là một chiếc xe dài màu đỏ. Trông nó dài hơn và đỏ hơn mọi chiếc xe khác. Nó có cái nắp ca-pô dài lấp lánh được đánh bóng hoàn hảo. Một siêu xe!

“Chiếc xe đó của anh à?” tôi bật hỏi.

Anh ta gật đầu.

“Đúng thế.”

Tôi thèm phát điên được nói, “Nó sẽ là của tôi!”

Poirot quay trở lại đúng lúc đó. Tôi đứng dậy, ông cầm lấy cánh tay tôi, vội vã cúi chào nhóm người rồi kéo tôi đi thật nhanh.

Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe

Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.

Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?

  • Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
  • Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x