
Huơng Mù U – Đọc Sách Online Ebooks PDF
Giới thiệu & trích đoạn ebook
Sách Huơng Mù U của tác giả Chu Sa Lan mời bạn đọc thưởng thức.
Chương 2
Gấp cuốn Tiểu Thuyết Thứ Bảy lại Hoài bước ra sân. Trời xế chiều. Nắng dọi xuống hàng cây mãng cầu dọc theo bờ ao. Những trái mãng cầu xiêm da bóng lưỡng và hơi ửng màu vàng. Điều đó chứng tỏ nó sắp chín. Ngoại đã dạy cho Hoài biết cách để nhận ra mãng cầu hay vài loại trái cây sắp sửa tới lúc già hay chín trên cây. T
iếng chim dòng dọc kêu sau nhà hoà với tiếng chim trao trảo tạo thành âm thanh chát chúa. Tiếng con chim cu gáy trên ngọn dừa lão buồn da diết. Hoài nhớ tới Tiên Sa. Lúc giã từ Hoài quên không hỏi nhà của cô gái ở đâu mà Tiên Sa cũng quên không chỉ nhà. Muốn biết nhà của Tiên Sa Hoài phải hỏi bà ngoại của mình. Ngẫm nghĩ giây lát Hoài đi ra sau vườn.
– Ngoại… Ngoại biết cô gái nào ở làng mình tên Tiên Sa không?
Nghĩ ngợi giây lát ngoại lắc đầu:
– Trong làng không có ai tên Tiên Sa. Nó có đi học không?
– Dạ có… Tiên Sa đi học ở Bến Tre. Ngoại biết không?
– Như vậy chỉ có nhà bà Tám Bá thôi. Ngoại nghe tụi nhỏ nói bả có đứa cháu ngoại đi học ở trên tỉnh…
– Nhà của bà Tám Bá ở đâu hả ngoại?
– Con đi ra hướng chợ cách nhà mình năm căn… Con hỏi chi vậy?
Hoài cười không trả lời. Bà ngoại điểm mặt cháu:
– Con quen với nó hả. Mới nứt mắt là đã theo gái rồi. Ngoại nghe nói con nhỏ đó ngộ lắm. Con gái Châu Bình này có mỗi mình nó đẹp, nết na mà học giỏi nữa… Có gì ngoại làm mai cho…
Hoài cười lớn chạy vụt đi. Lên nhà trước anh chọn hai cuốn Bướm Trắng của Khái Hưng và Tố Tâm của Song An Hoàng Ngọc Phách. Nhìn bóng mình trong gương Hoài chải lại mái tóc dài, mặc chiếc áo sơ mi trắng với chiếc quần kaki màu xanh xong xỏ vội đôi giày bata. Đi ngang qua cây mãng cầu Hoài bẻ một trái lớn nhất và già nhất. Ngắm nghía trái mãng cầu da bóng và vàng ươm Hoài nghĩ Tiên Sa sẽ thích lắm.
Đường từ nhà ngoại tới nhà Tiên Sa qua ba cây cầu khỉ. Hoài phải thật cẩn thận khi qua cầu vì không muốn hai cuốn tiểu thuyết và quần áo bị ướt khi gặp Tiên Sa. Căn nhà thứ năm là một căn nhà khá rộng. Mái lợp lá vách bằng ván nên không được khang trang như nhà của ngoại. Thở hơi dài Hoài đi vào chiếc sân rộng. Có tiếng chó sủa rồi có tiếng nói của một bà lão vang lên:
– Bông… Mày coi có ai lạ hôn mà chó sủa vậy…
– Dạ… Chắc có ai ghé nhà mình mà ngoại…
Một đứa bé gái trạc mười ba, mười bốn tuổi mặc áo bà ba đen, quần đen và đi chân đất bước ra. Thấy Hoài nó hơi khựng lại.
– Ngoại… Ngoại ra đây coi… Có anh nào lạ lắm… Ảnh ăn mặc bảnh lắm ngoại. Ảnh mặc quần tây mà lại mang giày nữa ngoại…
Hoài muốn cười mà không dám cười. Một bà lão mà Hoài đoán chừng là bà ngoại của Tiên Sa bước ra.
– Cậu kiếm ai vậy cậu?
– Dạ thưa bà cháu kiếm cô Tiên Sa. Cháu là bạn của cô Tiên Sa…
– Tiên Sa… Tiên Sa nào vậy cậu… Nhà tôi hổng có đứa nào tên Tiên Sa. Chắc cậu lầm nhà rồi…
Hoài hơi bối rối khi nghe bà lão nói. Đứa bé gái tên Bông chợt lên tiếng:
– Ngoại… Tiên Sa là chị hai đó… Chị hai đi học lấy tên Tiên Sa…
Hoài mừng rỡ khi nghe đứa bé gái nói.
– Thưa bà cháu là cháu ngoại của bà Hai Quận. Cháu quen với cô Tiên Sa…
– À… Vậy cậu đây là cháu ngoại của bà Hai. Cũng là chòm xóm với nhau mà tôi hổng có biết. Cậu có phải là con của cô ba?
– Dạ thưa bà… Cháu là con của cô ba…
– Cậu ngồi chơi. Bông mày chạy ra gọi con hai nói có cậu…
– Cậu tên gì vậy cậu?
– Dạ cháu tên Hoài
– Ừ nói có cậu Hoài tới chơi. Mày chạy cho lẹ nghe. Nó ở tuốt ngoài vườn lận…
Đứa bé chạy đi. Hoài liếc nhanh căn nhà. Đúng như lời Tiên Sa nói. Nhà lá vách ván. Gian trước hai bên phải trái bày hai bộ ván bằng cây. Chính giữa là cái bàn cũ với mấy cái ghế đẩu. Mặt trời dọi xuyên qua vách lá thành từng đốm nắng trên nền đất.
– Cậu ở đâu vậy cậu?
– Dạ cháu ở Sài Gòn
– Tôi có nghe con hai nói Sài Gòn mà hổng có biết ở đâu…
– Dạ thưa bà xa lắm… Phải đi gần một ngày mới tới
– Cô ba mạnh hả cậu. Lâu lắm rồi tôi hổng có gặp cô ba. Từ ngày cổ lấy chồng xa… Tôi chưa thấy ai đẹp như cô ba. Cổ đẹp mà lại học giỏi. Làng nầy hồi Tây bố nhờ có cổ mà tụi nó hổng có phá phách gì hết trơn hết trọi. Cổ gặp mấy thằng Tây cổ xổ tiếng Tây rôm rốp…
Hoài mỉm cười khi nghe bà ngoại Tiên Sa khen má của mình. Có tiếng nói loáng thoáng rồi Tiên Sa hiện ra. Hoài nhìn sửng. Trước mặt mình là một cô thôn nữ với chiếc áo bà ba màu nâu, chiếc quần đen, nón lá và chiếc khăn rằn quàng trên cổ.
– Hoài tới lâu chưa?
Tiên Sa cởi chiếc nón lá và chiếc khăn rằn đặt lên bộ ván. Hoài mỉm cười:
– Hoài tới cũng không lâu lắm. Hỏi bà ngoại mới biết nhà của Tiên Sa…
Đưa cho Tiên Sa hai cuốn tiểu thuyết và trái mãng cầu Hoài cười:
– May mà không lọt cầu…
Tiên Sa cười nhẹ. Dường như nàng vẫn còn e dè khi nói chuyện với Hoài trong lúc có mặt bà ngoại.
– Tiên Sa làm gì ngoài vườn vậy?
– Làm cỏ…
Hoài gật gù:
– Hoài biết làm cỏ… Cỏ tranh chứ gì…
Tiên Sa nheo mắt nhìn Hoài như không tin người bạn trai sống nơi thị thành lại biết làm cỏ…
– Hoài uống nước nghe… Tiên Sa chặt dừa xiêm cho Hoài uống nghe…
Hoài lắc đầu.
Sách liên quan
Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe
Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.
Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?
- Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
- Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.