Sách này chia sẻ mục đích hỗ trợ người đọc cá nhân chưa có điều kiện mua sách giấy, hoàn toàn miễn phí và phi lợi nhuận. Sách được sưu tầm nhiều nguồn khác nhau mọi bản quyền thuộc về Tác Giả & Nhà Xuất Bản!

Giới thiệu & trích đoạn ebook

Giới thiệu tới bạn đọc cuốn sách Kỵ Sỹ Rồng của tác giả Cornelia Funke

Chương 2: BUỔI HỌP TRONG MƯA

Râu xám(2), cụ rồng cao tuổi nhất trong thung lũng, không thể nhớ hết nổi tất cả những gì đã từng thấy trên đời. Những chiếc vảy của lão không còn sáng ngời rực rỡ nữa, nhưng lão vẫn còn có thể phun lửa và mỗi khi có anh rồng trẻ nào gặp chuyện thất bại, cũng vẫn tìm đến lạo để xin một lời chỉ giáo.

Ngay khi đã đầy đủ rồng tề tựu trước hang Râu-Xám, Firedrake vào đánh thức lão dậy. Trời vẫn còn đang mưa, và trên thung lũng là bầu trời đen tối không chút trăng sao.

Ra khỏi hang, Râu-Xám ngửa đầu, rầu rĩ nhìn lên trời. Thời tiết lạnh lẽo ẩm ướt làm xương khớp lão đau nhức. Tất cả kính cẩn nhường lối cho lão đi. Râu Xám nhìn quanh. Không con rồng nào vắng mặt, nhưng đám thần rừng chỉ có mình Sorrel hiện diện. Lão rồng già nặng nề cất bước qua bãi cỏ ướt, kéo theo cái đuôi lệt bệt, tiến tới tảng đá nhô trên thung lũng như một cái đầu khổng lồ phủ đầy rêu. Thở hổn hển, lão leo lên tảng đá, rồi nhìn khắp lượt.

Đám rồng trẻ ngước nhìn lão như bầy con đang khiếp sợ. Một số rồng còn quá nhỏ và chẳng hiểu biết gì về thế giới bên ngoài thung lũng này. Số khác đã từng theo lão từ một nơi xa tít mù tới đây và đám rồng này còn nhớ, đã có thời thế giới không chỉ dành riêng cho loài người. Tất cả những con rồng có mặt trong buổi họp này đều cảm thấy bất hạnh gần kề và hy vọng lão tìm ra phương pháp giải quyết. Nhưng giờ đây Râu-Xám đã gà và mỏi mệt quá rồi.

Lão lào thào lên tiếng:

-Lên đây, Chuột. Cho ta biết mi thấy và nghe được những gì.

Mụ chuột nhảy thót lên tảng đá, leo lên đuôi và lom khom chạy trên lưng lão. Dưới bầu trời tăm tối chỉ còn có tiếng mưa rơi và tiếng sột soạt của họ hàng nhà chồn đi săn đêm. Mụ chuột tằng hắng rồi nói rõ to để lão có thể nghe cho rõ.

-Loài người đang kéo đến đây. Chúng đã đánh thức và cho máy móc ăn để lên đường. Chúng đã nuốt chửng một con đường xuyên qua núi chỉ cách đây hai ngày đường. Chư tiên có thể cầm chân chúng một thời gian ngắn, nhưng sớm muộn gì chúng cũng sẽ tới nơi này, vì… chính thung lũng này là nơi chúng nhắm tới.

Tiếng rì rào rên rỉ lan khắp đám rồng lớn, nhỏ. Chúng ngẩng cao đầu và ép sát hơn về tảng đá Râu Xám đang đứng.

Firedrake và Sorrel tách xa đám đông một chút. Cô nàng ngự trên lưng nó vừa tóp tép nhai một tai nấm khô vừa lèm bèm:

-Ôi, chị Chuột. Chị không thể nói năng nhỏ nhẹ hơn một tí được sao?

Một anh rồng kêu lên:

-Tại sao con người lại muốn đến đây? Ở chỗ họ, họ có đầy đủ những gì họ muốn rồi mà.

Chị chuột trả lời liền:

-Vì loài người không bao giờ cảm thấy đầy đủ cả.

Một anh rồng khác đưa ý kiến:

-Chúng ta lại trốn cho đến khi họ đi khỏi. Giống như chúng ta vẫn làm mỗi khi có một con người lạc đường đến đây. Họ sẽ tưởng chúng ta là những tảng đá kỳ dị, hay thân cây chết, như mọi khi.

Nhưng chị chuột lắc đầu, bảo:

-Nghe này. Tôi đã nói cả trăm lần rồi, là con người đang lập kế hoạch để xâm lăng vùng này. Nhưng những con vật to lớn như rồng đâu thèm tin đến lời nói của loài vật nhỏ bé như tôi, phải không? Các anh chỉ tìm cách lẩn trốn loài người, mà không hề quan tâm tìm hiểu ý định của họ định làm gì. Loài chuột chúng tôi không quá… ngu hơi bị lâu đến thế đâu. Vì chúng tôi xâm nhập vào nhà của họ mà nghe trộm. Chúng tôi biết họ định làm gì cái thung lũng này của các anh.

Nhìn mụ chuột dương dương tựa đắc vê vê mấy sợi ria, Sorrel thì thầm vào tai Firedrake:

-Chị ta lại sắp hù dọa, làm tất cả phát khiếp lên đây.

Râu Xám lo lắng hỏi:

-Chuột, loài người dự tính làm gì?

-Chúng dự định làm ngập lụt thung lũng này. Không bao lâu nữa nơi đây sẽ chẳng còn lại gì, chỉ mênh mông toàn nước. Tất cả các hang đều bị ngập. Những cây cối cao lớn kia sẽ chìm trong nước, tới cả ngọn cây cũng không còn nhìn thấy nữa.

Tất cả đám rồng im thin thít, trố mắt nhìn mụ chuột. Sau cùng một anh rồng trẻ lên tiếng:

-Khó tin quá. Không kẻ nào làm được chuyện đó, kể cả chúng ta – to lớn hơn, mạnh khỏe hơn con người.

Mụ chuột ha hả cười hỏi lại:

-Sao? Khó tin á? To lớn hơn? Mạnh khỏe hơn á? Cậu cóc biết gì hết. Đúng kiểu thiên địa tù mù mà cũng bày đặt ý kiến ý cò. Sorrel, cô từng biết loài người, nói đi. Cho họ biết con người là thế nào. Có thể họ sẽ tin cô hơn.
Tất cả rồng đều hướng về Firedrake và Sorrel. Cô lâm thần lên tiếng:

-Chị Chuột nói đúng đó. Ngày nay con người không còn mặc áo giáp, cưỡi ngựa như thời họ vẫn đi săn rồng thuở xưa nữa. Nhưng họ vẫn còn rất nguy hiểm. Nguy hiểm hơn bất cứ loài nào trên thế gian này.
Một anh rồng mập thù lù quay lưng lại với Sorrel, nói đổng:

-Toàn chuyện ngớ ngẩn. Cứ để những con vật hai chân đó đến đây. Lũ chuột bé tí teo và các anh ả thần tiên, lâm thần chắc có lý do để sợ, còn chúng ta là rồng. Chúng làm gì được ta nào?
Sorrel ném mẩu nấm ra xa, ngồi thẳng dậy. Cô ả tức thật sự. Mà chọc giận một lâm thần là rất rách việc.

-Chúng làm gì được anh à? Anh chưa bao giờ bước chân ra khỏi thung lũng này, anh tưởng con người cũng ngủ trên đám là như anh. Anh tưởng con người có đời sống ngắn ngủi và vô hãi như con ruồi. Tôi đoán anh còn tưởng con người đầu óc rỗng tuếch, chẳng nghĩ gì được ngoài chuyện ăn và ngủ. Cho anh biết họ không giống như anh tưởng đâu. Ồ, lầm to rồi, nhất là thời buổi này.

Sorrel phải ngừng lại thở rồi nói tiếp:

-Những vật đôi khi bay qua bầu trời này – mà vì quá ngu dốt – các anh đã gọi là… những con chim ồn ào. Đó chính là những máy móc con người đã tạo ra để di chuyển trong không gian đấy. Con người còn có khả năng chuyện trò với nhau, dù họ ở cách xa nhau từ nước này đến nước khác. Họ có thể làm cho hình ảnh biết nói, tạo ra những cái cốc bằng nước đá mà không bị tan chảy, và nghe cho rõ nhé, trong nhà họ luôn sáng trưng vào ban đêm, cứ như họ bắt nhốt được ánh sáng vậy. Họ có thể làm nhiều điều rất khủng khiếp, cũng như nhiều điều kỳ lạ tuyệt vời. Vì vậy, nếu họ muốn làm cho thung lũng này bị ngập lụt thì chỉ là… chuyện nhỏ hơn con thỏ. Dù muốn hay không, các anh cũng phải rời khỏi nơi này.

Đám rồng, kể cả anh chàng béo ị đã quay lưng đi, đều trừng trừng nhìn Sorrel. Vài anh ngước mắt nhìn trời như chờ những cỗ máy thình lình xuất hiện phía trên những chóp núi đen ngòm.

Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe

Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.

Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?

  • Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
  • Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x