Sách này chia sẻ mục đích hỗ trợ người đọc cá nhân chưa có điều kiện mua sách giấy, hoàn toàn miễn phí và phi lợi nhuận. Sách được sưu tầm nhiều nguồn khác nhau mọi bản quyền thuộc về Tác Giả & Nhà Xuất Bản!

Giới thiệu & trích đoạn ebook

Sách Lâu Đài Trên Cát của tác giả Người Kể Chuyện Ma mời bạn đọc thưởng thức.

Tôi đang xây một tòa lâu đài trên cát và đây là tòa lâu đài lớn nhất trên bãi. Tôi ngồi ngắm nghía và dự tính khi nào uống hết ly trà này tôi sẽ tiếp tục, và chắc chắn tòa lâu đài trên cát của tôi sẽ lớn nhất thế giới.

Trong khi tôi đang ngắm nghía công trình vĩ đại của mình thì hai người đàn bà đi tới. Tôi không nói gì với họ vì mẹ tôi vẫn bảo rằng tôi không biết ăn nói với thiên hạ, tuy nhiên tôi cảm thấy họ đang nhìn tôi.

Tới khi quay lại, tôi mới biết là họ đang nhìn tòa lâu đài. Người đàn bà trẻ hơn đột nhiên run lên dù trời không lạnh, mặt mày bà có vẻ hoảng hốt. Bà run rẩy nói với người kia:

– Tòa lâu đài này kỳ cục quá, trông giống như..

Người đàn bà lớn tuổi hơn bất lịch sự lắm vì bà ta ngắt ngang, không để người kia nói hết:

– Đừng, cô đừng làm thằng nhỏ sợ. Cô chỉ tưởng tượng bậy bạ không à!

Tôi nhìn quanh nhưng không thấy một đứa nhỏ nào trên bãi vì còn quá sớm. Rồi tôi nhớ tới “thằng nhỏ”. Có lẽ bà này cũng nói về nó. Thật là điều đáng ngạc nhiên vì tôi biết chắc là hai người này chưa gặp Ba tôi, và Ba tôi cũng nói về “thằng nhỏ” khi gây lộn với cậu Tám.

Tôi nghe Ba tôi và cậu Tám cãi lộn vào tối hôm qua. Cậu Tám nói:

– Tại sao anh không để “thằng nhỏ” được yên?

Ba tôi trả lời:

“Thằng nhỏ” này là thằng khùng. Khi cái vụ nghỉ hè này kết thúc, tôi sẽ gởi nó đi chỗ khác. Tôi có nhiều việc cần xài hơn là chi phí cho một thằng khùng.

Giọng nói của cậu Tám đột nhiên thay đổi, làm như cậu giận dữ lắm:

– Hừ, anh nhất định làm bất cứ việc gì để hành hạ chị Sáu phải không?

Chị Sáu là mẹ tôi. Cậu Tám gọi mẹ tôi là chị Sáu. Đôi khi cậu gọi mẹ tôi là chị và gọi một người nào đó là “thằng đó” mỗi khi mẹ tôi khóc. Tôi không biết “thằng đó” là ai mà chỉ biết là mẹ tôi khóc rất nhiều.

Giọng Ba tôi cũng thay đổi:

– Cậu hãy lo cho cái thân cậu đi là vừa. Tôi biết tại sao cậu cố tình lôi kéo tụi tôi vào cái trò nghỉ hè này. Cậu coi chừng là vừa đó, đừng tìm cách xía vào chuyện gia đình tôi.

Tôi lẳng lặng bỏ đi chỗ khác. Tôi không thích nghe những gì những người lớn nói vì tôi không hiểu gì hết.

Tôi không biết “thằng nhỏ” là ai. Rồi Ba tôi nói tại sao Ba tôi biết chúng tôi đi nghỉ hè. Việc này thì tôi cũng biết, để tắm biển và ăn cà rem chứ còn làm gì nữa. Khi tôi không còn nghĩ tới những gì xẩy ra vào tối hôm qua nữa, hai người đàn bà vẫn đứng nhìn tôi. Cái bà trẻ tuổi hơn lên tiếng:

– Cậu bé, cậu có nghe tôi nói gì không? Lâu đài của cậu có lính gác và có cầu kéo hay không?

Tôi đoán là bà ta nói với tôi vì bà đang nhìn tôi. Trên bãi không có “cậu bé” nào. Tôi nghĩ chắc tôi là “cậu bé”. Nhưng tôi không biết những chữ bà ta nói có nghĩa gì. Tôi không biết “lính gác”“cầu kéo” là cái gì. Có nhiều thứ tôi không biết.

Tôi nhìn bà ta mỉm cười, đưa nắm tay lên giả bộ như đang cầm ly trà:

– Tôi đang nghỉ uống trà buổi sáng. Chừng nào nghỉ xong và uống hết ly trà này (tôi đưa nắm tay lên miệng, ngửa cổ uống ừng ực mấy hơi), tôi sẽ xây tường xung quanh lâu đài, xây một cái tháp và một cái cổng có gai nhọn nếu tôi kiếm được mấy cái cây.

Hai người đàn bà cười ngặt nghẽo và nhắc lại “nghỉ uống trà”“cái cổng có gai nhọn”. Rồi cái bà trẻ hơn cho tôi một đồng và nói là để cho tôi mua cà rem vì trà không tốt cho con nít.

Khi họ đi rồi, tôi thắc mắc không hiểu họ muốn nói tới đứa con nít nào. Nếu tôi là “cậu bé” thì đứa “con nít” mà bà ta nói tới có lẽ là “thằng nhỏ”. Nhưng không sao, tôi phải đi mua cà rem cái đã.

Tôi chạy vội lên quán mua một cây cà rem và ăn thật lẹ để lỡ đứa “con nít” có tới nơi, nó cũng không dành được của tôi nữa.

Bờ thành của tôi rất chắc chắn vì được làm bằng cát ẩm. Lúc này nước xuống thấp, nhưng khi nước lên, tòa lâu đài của tôi chắc sẽ được nước đem xuống thủy cung. Nhưng tôi sẽ xây một tòa lâu đài thật lớn, lớn nhất thế giới, trước khi nước lên.

Tôi không bao giờ nghĩ rằng Ba tôi lại để tôi làm như thế này.

Hôm qua, chúng tôi đi dạo trên mấy kè đá. Ba tôi, mẹ tôi, cậu Tám và tôi.

Bên ngoài một tiệm bán đồ mà cậu Tám nói là đồ kỷ niệm – tôi không biết kỷ niệm là gì – có rất nhiều những tấm hình nho nhỏ mà cậu Tám gọi là bưu thiếp – tôi cũng không biết cậu nói cái gì. Trên một tấm bưu thiếp, có hình một bà già và một thằng nhỏ đang đắp một đống cát thật lớn.

Mẹ tôi đọc hàng chữ trên tấm hình cho tôi nghe: “Nam, con làm gì ba con thế hả?”.

Cậu Tám cắt nghĩa cho tôi và tôi cười đã đời. Thằng nhỏ lấy cát phủ lên mình cha nó. Mẹ tôi cũng cười, vừa cười vừa liếc nhìn Ba tôi. Tự nhiên tôi cảm thấy thích trò chơi này vì thấy mẹ tôi có vẻ thích.

Tôi hỏi Ba tôi:

– Con chơi phủ cát lên mình ba được không?

Ba tôi trừng mắt:

– Hừ! Trên xác chết của tao thì được!

Cậu Tám nói:

– Con len lén làm khi nào Ba con ngủ say là chắc ăn.

Rồi mẹ tôi và cậu Tám cười. Tôi cười theo. Rồi Ba tôi cũng cười tuy có vẻ gượng gạo mà cả tôi cũng nhận thấy.

Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe

Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.

Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?

  • Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
  • Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x