
Len Chùi – Silo Tháp Giống 1 – Web Tải Sách Miễn Phí Ebooks PDF
Giới thiệu & trích đoạn ebook
Sách Len Chùi – Silo Tháp Giống 1 của tác giả Hugh Howey mời bạn thưởng thức.
Cảnh chiều trong phòng giam không nhòe như ở trong nhà ăn, và suốt cái ngày cuối cùng còn sống tại tháp giống, Holston suy ngẫm về điều ấy. Phải chăng máy quay bên kia được che chắn chống gió độc? Phải chăng khi bị kết án tử, mỗi người lau chùi đều dành nhiều công sức gìn giữ khung cảnh mình được nhìn ngắm vào ngày cuối đời? Hay họ cố gắng bỏ thêm chút công lao ấy là nhằm để lại một món quà cho người lau chùi tiếp theo, sẽ phải sống nốt ngày cuối cùng trong cùng buồng giam đó?
Holston thích lời giải thích chót hơn. Nó khiến anh nhớ vợ. Nó nhắc cho anh nhớ về lý do anh ngồi đây, sau các chấn song, hoàn toàn tự nguyện.
Trong lúc tâm trí vơ vẩn nghĩ về Allison, anh ngồi giương mắt nhìn cái thế giới chết mà một dân tộc cổ đại nào đó đã để lại. Còn nhiều chỗ xung quanh hầm ngầm của họ có quang cảnh đẹp hơn, nhưng đây cũng không phải cảnh tượng tệ hại gì lắm. Phía đằng xa là những ngọn đồi thấp nhấp nhô, phủ một sắc nâu rất đẹp, hệt như cà phê nghiền pha với lượng sữa lợn vừa đủ. Bầu trời bên trên các ngọn đồi mang cùng màu xám xỉn như trong tuổi thơ của anh và tuổi thơ của bố anh và tuổi thơ của ông anh. Thứ duy nhất nơi cảnh quan kia còn di chuyển là các đám mây. Mây đen căng tròn sà thấp trên các ngọn đồi. Mây tự do lang thang như những đàn thú chăn trong những cuốn sách tranh.
Khung cảnh thế giới chết kia choán hết toàn bộ phần tường phòng giam của anh, giống như tất cả các bức tường ở tầng trên cùng tháp giống, mỗi bức tường hiển thị một lát cắt khác nhau của mảnh đất hoang nhòe nhoẹt đang mỗi lúc một thêm nhòe hơn. Lát cắt dành cho Holston chạy từ góc tường cạnh giường anh lên đến trần nhà, sang đầu tường bên kia, xuống đến toa lét. Và bất chấp có chút nhòe như thể ống kính dính dầu, đây vẫn trông như một cảnh tượng mà ta có thể bước vào, như một cái lỗ mở lớn mời chào, nằm đối diện những chấn song nhà tù gớm guốc.
Tuy nhiên, ảo ảnh chỉ chân thực nếu quan sát từ xa. Lúc rướn tới gần hơn, Holston nhìn thấy kha khá điểm ảnh chết trên màn hình khổng lồ. Chúng hằn in trắng bệch trên nền những sắc nâu và xám. Mỗi điểm ảnh (Allison gọi chúng là các điểm ảnh “kẹt”) tỏa sáng dữ dội, chẳng khác nào một khung cửa sổ vuông dẫn đến một nơi tươi sáng hơn, một cái lỗ chỉ rộng ngang sợi tóc người như đang vẫy gọi ta đi về một thực tại tốt đẹp hơn. Khi đã vào đây nhìn gần hơn, anh nhận thấy có đến hàng chục điểm như thế. Holston tự hỏi liệu có ai trong tháp giống biết cách sửa không, hay có các công cụ cần thiết để thực hiện một công việc tinh tế đến vậy không. Liệu chúng có chết vĩnh viễn không, giống như Allison? Liệu có phải về sau tất cả các điểm ảnh rồi sẽ chết? Holston hình dung một ngày phân nửa các điểm ảnh trở nên trắng xóa, và rồi đến các thế hệ sau chỉ còn sót lại một vài điểm ảnh xám và nâu, sau đó chỉ còn một tá, và thế giới chuyển sang một trạng thái mới, các cư dân trong tháp giống tưởng rằng thế giới bên ngoài đang cháy phừng phừng, các điểm ảnh đích thực duy nhất còn sót lại bị tưởng nhầm là hỏng.
Hay phải chăng Holston cùng đồng bào anh chính là đang tưởng nhầm như vậy?
Ai đó hắng giọng đằng sau anh. Holston quay người lại thấy thị trưởng Jahns đứng bên kia chấn song, hai tay bỏ trong bụng quần yếm. Bà nghiêm trang hất đầu về phía cái giường.
“Lúc phòng giam trống không, vào những đêm cậu và Marnes không phải trực, đôi khi tôi ngồi đó ngắm khung cảnh kia.”
Holston quay lại nhìn ngắm khung cảnh lầy lội, vô hồn đó. Trông nó thật ảm đạm so với khung cảnh trong các cuốn sách trẻ con – những cuốn sách duy nhất còn sót lại sau cuộc nổi loạn. Phần lớn mọi người nghi ngờ những sắc màu trong sách là không có, hệt như họ nghi rằng chưa bao giờ có những con voi tím và chim hồng trên đời này, nhưng Holston cảm thấy rằng những màu ấy chân thực hơn khung cảnh trước mặt anh. Như một số người khác, anh luôn nhận thấy một xúc cảm gì đó nguyên thủy sâu trong mình mỗi khi nhìn vào những trang giấy cũ mòn đầy màu xanh lá và xanh dương. Ngay cả thế, khi đem so với cái tháp giống ngột ngạt, khung cảnh xám tù mù bên ngoài trông vẫn như một sự cứu rỗi, như thể con người được sinh ra là để hít thở không khí thoáng đãng y như thế.
“Trong này lúc nào cũng có vẻ rõ hơn,” Jahns nói. “Ý tôi là khung cảnh ấy.”
Holston lặng thinh. Anh quan sát một cuộn mây quăn tách ra và bay theo hướng mới, màu đen và màu xám xoáy trộn vào nhau.
“Cậu được chọn bữa tối,” bà thị trưởng nói. “Đó là truyền thống…”
“Bà không cần phải cho tôi biết quy trình đâu,” Holston ngắt lời. “Mới chỉ ba năm trước, tôi đã mang bữa ăn cuối cùng cho Allison ngay tại đây.” Anh đưa tay xoay chiếc nhẫn đồng trên ngón tay theo thói quen, quên mất mình đã bỏ lại nó trên tủ đồ mấy tiếng trước.
“Đã lâu đến thế rồi cơ à,” Jahns lẩm bẩm một mình. Holston quay lại thấy bà nheo mắt nhìn các đám mây chiếu trên tường.
“Bà có nhớ cô ấy không?” Holston độc địa hỏi. “Hay là bà chỉ thấy bực bội vì mấy vết mờ đã tích tụ lại lâu đến thế.”
Mắt Jahns đánh về phía anh trong tích tắc, sau đó lại nhìn xuống sàn. “Cậu biết tôi không muốn làm thế này, dù để đánh đổi lấy bất kể khung cảnh nào. Nhưng luật là luật…”
“Lỗi không phải ở luật,” Holston nói, cố gắng buông cơn giận. “Tôi biết rõ luật hơn phần lớn mọi người.” Bàn tay anh hơi nhích về phía chiếc phù hiệu vắng mặt, đã bị bỏ lại giống như chiếc nhẫn. “Bố khỉ, chính tôi đã dành ra gần cả đời thi hành những điều luật ấy, ngay cả sau khi nhận ra toàn là nhảm nhí tất.”
Sách liên quan
Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe
Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.
Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?
- Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
- Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.