
Luật Sư Nghèo – Web Tải Sách Miễn Phí Ebooks PDF
Giới thiệu & trích đoạn ebook
Sách Luật Sư Nghèo của tác giả John Grisham mời bạn thưởng thức.
Được chỉ định như là thư kí của nhóm, tôi ngồi vào chỗ mà Mister chỉ bằng cây súng trong lúc ông chộp lấy những tờ fax. Các bạn đồng nghiệp của tôi đã đứng gần hai tiếng, lưng tựa vào tường vẫn bị trói dính vào nhau, rất khó cử động; họ bắt đầu có vẻ lừ đừ mệt mỏi và trông rất tội nghiệp.
Nhưng sự khó chịu của họ mới chỉ bắt đầu tăng lên một cách có ý nghĩa.
“Anh trước,” Mister nói với tôi. “Tên anh là gì?
“Michael Brock,” tôi trả lời thật lịch sự. Rất vui được gặp ông.
“Anh kiếm được bao nhiêu tiền năm ngoái?”
“Như tôi đã nói với ông. 120.000 đô chưa đóng thuế.”
“Anh cho đi bao nhiêu?”
Tôi chắc rằng tôi có thể nói láo. Tôi không phải là luật sư về thuế, nhưng tôi tin rằng tôi có thể làm xiếc với câu hỏi này. Tôi lấy tờ kê khai của tôi và mất một lúc để đọc qua những tờ giấy này. Claire kiếm được 31.000 đô với tư cách là bác sĩ nội trú năm thứ hai, vì thế chúng tôi kiếm được kha khá. Nhưng chúng tôi phải trả thuế tất cả 53.000 đô – gồm có thuế lợi tức liên bang và ti tỉ những loại thuế khác – và sau khi trả nợ tiền vay đi học thời sinh viên, tiền học phí cho Claire, 2.400 đô tiền thuê một căn hộ sang trọng ở Georgetown, tiền thế chấp bắt buộc cho hai chiếc xe đời mới, và một lô những chi phí thông thường khác phục vụ một cuộc sống tiện nghi, chúng tôi chỉ còn số vốn đầu tư sinh lời là 24.000 đô một năm.
Mister nghe tôi một cách kiên nhẫn. Trong thực tế sự kiên nhẫn của ông ta bắt đầu làm tôi lo ngại. Tôi đồ rằng những thành viên của đội đặc nhiệm đang bò trong ống thông hơi, trèo trên những ngọn cây mọc gần đấy, chạy trên các mái nhà của tòa nhà bên cạnh, quan sát thiết kế của tòa nhà này, làm tất cả những gì mà bạn thấy trên TV với một mục tiêu là ghim một viên đạn vào sọ ông ta, và dường nhưng chính ông cũng biết điều đó. Ông ta chấp nhận số phận và sẵn sàng chết. Nhưng còn tất cả chúng tôi thì sao?
Ông ta tiếp tục nghịch nghịch cái que màu đỏ và làm cho tim tôi đập đến trên 100 nhịp.
“Tôi hiến 1.000 đô cho Yale,” tôi nói, “và 2.000 đô cho United Way tại đây.”
“Anh đưa cho người nghèo bao nhiêu?”
Tôi không biết là Yale có dùng số tiền này cho sinh viên nghèo không. “Vâng United Way rải số tiền này khắp thành phố, và tôi tin rằng một phần lớn số tiền này sẽ được đưa đi giúp người nghèo.”
“Anh đã cho người đói bao nhiêu tiền?”
“Tôi trả thuế 53.000 đô, và một số lớn trong đó là vào phúc lợi xã hội như là trợ cấp y tế, trợ cấp cho những trẻ em nghèo, đại loại như vậy.”
“Anh làm tất cả những điều này một cách tự nguyện với tất cả tâm hồn của mình chứ?”
“Tôi không phàn nàn gì hết”, tôi nói dối như tất cả mọi người.
“Anh đã đói bao giờ chưa?”
Ông ta thích những câu trả lời đơn giản, và sự thông minh hài hước của tôi chẳng có tác dụng gì.
“Không,” tôi đáp, “chưa bao giờ.”
“Anh đã bao giờ ngủ trong tuyết chưa?”
“Chưa.”
“Anh làm ra rất nhiều tiền, vậy mà anh quá tham lam keo kiệt để có thể cho tôi vài đồng lẻ trên lối đi.” Ông ta vung súng chỉ những người còn lại. “Tất cả các anh, các anh bước qua chỗ tôi ngồi ăn xin. Các anh tiêu cho một bữa cà phê sang trọng còn nhiều hơn những bữa ăn của tôi. Tại sao các anh không giúp người nghèo, người ốm, người không cửa không nhà? Các anh giàu quá mà.”
Tôi bắt gặp mình đang nhìn những con người tham lam này cùng với Mister, và đó chẳng phải là điều đẹp đẽ gì. Hầu hết mọi người đều nhìn xuống chân mình. Chỉ có Rafter là nhìn xuống bàn họp, nghĩ về những gì hiện ra trong đầu tất cả chúng tôi khi chúng tôi bước qua mặt Mister ở D.C. này: Nếu tôi cho ông tiền lẻ thì ông sẽ (1) nốc đẫy rượu vào, (2) chỉ có nài thêm nữa thôi, (3) sẽ không bao giờ rời lề đường đó.
Im lặng nữa. Một chiếc trực thăng xà quần gần đó, và tôi có thể hình dung họ đã sắp đặt như thế nào ở bãi đậu xe. Theo chỉ thị của Mister, điện thoại đã bị gác, vì thế mà chẳng có liên hệ với bên ngoài. Ông ta chẳng có mong muốn trao đổi hay thương lượng gì hết. Ông ta đã có cử tọa trong phòng họp này.
“Ai trong số này kiếm được nhiều tiền nhất?” ông ta hỏi tôi.
Chỉ có Malamud là người hùn vốn, và tôi xáo những tờ giấy cho đến khi tìm thấy tờ phiếu của ông ta.
“Chắc là tôi,” Malamud nói.
“Tên ông là gì?”
“Nate Malamud.”
Tôi đọc qua bản kê khai của Malamud. Thật là một khoảnh khắc hiếm hoi được ghé mắt nhìn những chi tiết bí mật trong bản kê thu nhập của một người hùn vốn, nhưng tôi chẳng vui vẻ gì về chuyện đó hết.
Ôi niềm vui của bản thống kê thu nhập. Thưa ông, ông muốn biết gì? Tổng số ư? Tổng số đã được điều chỉnh ư? Phần phải chịu thuế ư? Thu nhập từ lương và phụ cấp? Hay thu nhập từ việc kinh doanh và đầu tư?
Lương công ty trả cho Malamud một tháng là 50.000 đô, và tiền thưởng hàng năm của ông ta, một điều mà tất cả chúng tôi đều mơ ước, là 510.000 đô. Năm ngoái là một năm bội thu tất cả chúng tôi đều biết thế. Ông là một trong nhiều người hùn vốn có số thu nhập trên một triệu đô một năm.
Tôi quyết định chơi thật an toàn. Có nhiều khoản thu nhập được giấu ở phần sau của bản thông kê – tiền cho thuê những cơ sở vật chất, cổ tức, và những công cuộc kinh doanh nhỏ – nhung tôi sợ rằng Mister có thể chộp lấy bản thông kê và đánh vật với những con số.
Sách liên quan
Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe
Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.
Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?
- Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
- Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.