Sách này chia sẻ mục đích hỗ trợ người đọc cá nhân chưa có điều kiện mua sách giấy, hoàn toàn miễn phí và phi lợi nhuận. Sách được sưu tầm nhiều nguồn khác nhau mọi bản quyền thuộc về Tác Giả & Nhà Xuất Bản!

Giới thiệu & trích đoạn ebook

Sách Mắt Kẽm Gai của tác giả Chu Sa Lan mời bạn đọc thưởng thức.

Chương 2

Đang ngồi uống cà phê Khôi thấy Bà Bùi nắm tay một đứa bé đi vào tiệm tạp hóa xế chỗ mình ngồi chừng hai ba chục thước. Anh gật gù cười khi nhận ra đứa bé đó chính là đứa bé gái tên Thùy Trâm. Trả tiền cà phê xong Khôi về tàu. Nhân viên cho biết có một người tự xưng là Bà Bùi tới kiếm nhưng không có anh nên bà ta nói sáng mai sẽ trở lại.

Đang ngồi nói chuyện với Tuyên sau lái tàu Khôi thấy Thành bước vào cho biết có người kiếm. Ra tới mũi tàu anh thấy Bà Bùi đang đứng chờ. Hôm nay bà ta mặc bộ bà ba đen, mang giày bố và khẩu Colt 45 xệ bên hông. Dường như nó là vật bất ly thân của bà ta.

– Tôi mời ông lên nhà tôi ăn cơm trưa. Chắc ông không từ chối…

– Bà có lòng tốt thời tôi đâu từ chối được… Bà chờ tôi một chút…

Hai người đi song song trên con đường đất dọc theo bờ sông mà không ai nói với ai lời nào. Cho tới lúc quẹo vào cổng đồn Bà Bùi mới lên tiếng.

– Ông coi chừng lựu đạn gài hai bên…

– Cám ơn bà… Chắc Việt Cộng về thường lắm thưa bà?

Liếc nhanh người đàn ông đi bên cạnh Bà Bùi trả lời:

– Thưa ông pháo kích thời nhiều hơn nhất là sau tết Mậu Thân đặc công của tụi nó lẻn vào hoài… Có lần tụi nó lọt vào tận hàng rào mới bị phát giác…

Khôi hơi nhếch môi cười. Anh nhận thấy sự thay đổi nơi người chỉ huy của căn cứ Bảy Hạp. Bà ta ăn nói lịch sự, mềm mỏng và lễ phép hơn lúc ban đầu.

– Đặc công của tụi nó giỏi lắm… Tàu hải quân chìm hoài vì bị trúng mìn của tụi nó…

– Ông Khôi chắc đi lính lâu rồi?

– Cũng khá lâu thưa bà…

Khôi trả lời lững lơ khi nghe câu hỏi thăm dò hay tìm hiểu của Bà Bùi. Mình không nên để cho người ta biết về mình nhiều quá. Anh nói thầm như thế. Bà Bùi cũng không hỏi gì thêm. Lính ở đồn có cái lạ là mỗi khi gặp BàBùi họ không giơ tay chào mà chắp tay xá ba cái. Tuy thấy điều đó nhưng Khôi không lên tiếng hỏi. Hai người đi xuyên qua một dãy giao thông hào và hầm trú ẩn rồi tới khu gia binh chừng hai ba chục căn nhà lụp xụp lợp tôn vách ván.

Xô cửa vào Bà Bùi nói với khách:

– Mời ông ngồi… Nhà nghèo không có gì hết…

– Còn rộng hơn tàu của tôi…

Khôi cười nói đùa. Nhà này đúng là nhà của lính. Phía sau anh đoán là nhà bếp còn giường ngủ được ngăn cách với chỗ tiếp khách bằng cái màn vải cũ kỹ và phai màu. Cái bàn vuông nhỏ và chỉ có hai chiếc ghế.

– Tôi ít khi có khách… Ông Khôi uống nước gì?

– Nước lạnh thưa bà…

– Xin lỗi ông tôi không có nước lạnh…

Khôi nhìn chủ nhân. Hiểu ý Bà Bùi cười nhẹ.

– Tôi có bia 33. Ông uống được không?

– Một chai thời được…

Bỏ vào trong giây lát bà chủ nhà mang ra hai cái ly nhựa có mấy viên đá cục. Rót bia vào hai cái ly xong bà ta cười.

– Mời ông…

Bà chủ nhà đưa ly lên tỏ ý mời khách. Nhấp ngụm bia Khôi cười hỏi.

– Hình như bà không phải là dân ở đây?

Đưa ly bia lên nhấm môi bà chủ nhà nhìn khách.

– Lý do nào khiến cho ông nói tôi không phải là dân ở đây?

– Tôi thấy bà khác với người dân địa phương…

Bà chủ nhà lắc đầu.

– Ông lầm rồi…

Khôi cười cười.

– Tôi xin lỗi bà về nhận xét của tôi…

Bà chủ nhà không nói bỏ vào trong. Lát sau bà ta bắt đầu dọn cơm.

– Tôi xin phép được giúp bà…

– Cám ơn ông nhưng ông cứ uống bia…

Bữa cơm đạm bạc. Một tô canh bầu. Một dĩa cá chiên. Một dĩa rau luộc.

– Mời ông ăn thử món ăn địa phương. Xin báo trước là tôi nấu ăn tệ lắm…

– Còn ngon hơn đồ hộp của Mỹ…

Nói xong Khôi cầm đũa. Hai người vừa ăn vừa nói chuyện trời trăng mây nước. Lát sau cơm và thức ăn đã biến mất.

– Bà nấu ăn thật ngon. Lâu lắm rồi tôi mới được ăn bữa cơm có vẻ gia đình…

Ánh mắt của bà chủ nhà long lanh hơn cùng với nụ cười tươi hơn.

– Cám ơn ông… Ở dưới tàu các ông ăn gì?

– Thường thì cơm canh cá kho nhưng mì gói làm chuẩn. Còn đồ hộp thì chúng tôi ngán tới đây…

Khôi đưa tay lên ngang cổ trong lúc le lưỡi. Cử chỉ của anh khiến cho Bà Bùi phải bật cười.

– Thường thường khi lãnh đồ hộp chúng tôi đem ra bán cho dân chúng rồi lấy tiền đó mua thức ăn của mình…

– Chúng tôi ít khi ăn đồ hộp. Thỉnh thoảng trên quận hay tỉnh gởi xuống cho một vài thùng…

– Thưa bà tôi có ý kiến…

– Mời ông…

– Tàu của tôi có nhiều đồ hộp lắm mà nhân viên không ai muốn ăn. Nó là của người Mỹ bỏ lại. Tôi thường hay phát cho trẻ con các vùng mà tàu đi công tác. Tôi xin phép bà được phân phát cho các gia đình binh sĩ trong đồn để họ ăn cho biết…

Thấy bà chủ nhà còn do dự Khôi nói với giọng van nài.

– Thưa bà của không đáng bao nhiêu… Tôi chỉ muốn gây thêm sự thân mật giữa anh em binh sĩ trên đồn và dưới tàu. Dù gì mình cũng là những người cùng đứng chung chiến tuyến…

Liếc nhanh khách Bà Bùi cười.

– Ông đã nói như thế thời tôi xin nhận lời và cám ơn lòng tốt của ông…

Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe

Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.

Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?

  • Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
  • Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x