Sách này chia sẻ mục đích hỗ trợ người đọc cá nhân chưa có điều kiện mua sách giấy, hoàn toàn miễn phí và phi lợi nhuận. Sách được sưu tầm nhiều nguồn khác nhau mọi bản quyền thuộc về Tác Giả & Nhà Xuất Bản!

Giới thiệu & trích đoạn ebook

Sách Miền Không Có Gió của tác giả Đàm Huy Đông mời bạn thưởng thức.

Nẻo mùa xưa

Em tựa vào bờ đê

Khúc đê cong cửa võng

Mắt em một màu xanh thẳm

Cánh buồm nào theo gió chở ngàn mây?

Sông lặng thầm, sông chảy qua em

Những bọt sóng phù du, đám lục bình hoa tím

Xóm vạn chài lênh đênh khuya sớm

Dòng sông nào mãi chảy ở tim em?

Chiều thả ráng vàng giăng kín nẻo đi về

Con chuồn chuồn cong lưng gánh bão

Giông bão mắt em – cái màu lặng lẽ

Anh ở miền không có gió mà đau.

Ngõ lá

Ngõ vắng hiền lành râm bụt,

Em bứt lá bán đồ hàng,

Bao nhiêu là lần em khóc

Gọi anh là kẻ ăn gian.

Có ông Tư già kém mắt

Hoài nghi cả chỗ đất bằng,

Cây gậy lần tìm dò dẫm,

Vẽ vòng con đường thanh âm.

Xóm lá bây giờ hóa phố

Em thì thăm thẳm trời Tây,

Anh về lần tìm dò dẫm

Hoài nghi cả lòng bàn tay.

Phản biện cổ tích

Đừng tin

Những câu chuyện cổ xù xì

Như cây gạo gai – bến đò ngang – đầu chợ

Những câu chuyện cũ như là gió

Nghìn năm u u u u

Những câu chuyện bao giờ hai người yêu nhau cũng lấy nhau hoặc là cùng nhau chết,

Không có câu chuyện nào như chuyện vợ chồng hàng xóm nhà bên yêu nhau tha thiết, lấy nhau rồi vội vã bỏ nhau.

Có những lúc tôi và em đã điên rồ nghĩ rằng cùng nhau chết

Em lấy chồng vẫn hạnh phúc như ai.

Những câu chuyện kẻ hiền lành cuối cùng bao giờ cũng gặp điều may

Không có câu chuyện nào như câu chuyện ông già cuối ngõ cả đời hiền lành mà chết đớn đau, oan khuất.

Và như tôi sống hiền lành nên em bỏ vì chê nhát.

Những câu chuyện mà kẻ si tình đến mấy kiếp, mấy đời sau còn khắc khoải

Không có ai vừa chia tay người yêu hôm trước hôm sau đã chuẩn bị lấy chồng.

Tôi là kẻ si tình còn sót lại

Nhặt tiếng giễu cười ném xuống đáy sông

Những câu chuyện mà anh mồ côi thông minh được vua truyền lại ngai vàng

Chẳng cần bầu bán với quy trình quy hoạch

Chẳng có câu chuyện nào kẻ có tài không biết khom lưng nên cả đời lận đận

Ảnh chụp lương tâm nhiều bức thấy gù

Những câu chuyện ngàn năm

như gió u u

Đừng tin

Đừng tin rằng tôi đã yêu em

Đừng nhớ rằng tôi đã yêu em

Mơ ước của chúng mình giống như cổ tích.

Phù sa

Anh vớt mảnh mùa chết đuối đáy sông

trong mắt vó buồn rười rượi ướt,

mong manh tím, mong manh luân lạc

Bèo bồng bênh

phận gái quê chồng

Anh vớt thời gian váng sóng đáy sông

Có bóng em từng đổ òa vào sóng

Có chân trần em khỏa sóng

Nước mắt em tan vào con sóng mặn

Quặn lòng – sông có bao giờ thẳng

anh từng ấy tuổi biết sông buồn

Anh vớt lời thề chìm dưới đáy sông

Con bói cá xanh màu nhạo báng

Có những thứ chìm không phải vì quá nặng

Như anh không hóa giải được mình

Dưới đáy sông nỗi buồn vớt được anh

Và rong rêu, bèo bọt

Có thể tình yêu là phù sa, là cát

Cọng cỏ hoang khe kẽ chấm hoa vàng.

Tháng tư

Rịn trinh nguyên trên cuống loa kèn cắt trong vườn buổi sớm

Trời trong như chưa tro khói bao giờ

Cô hàng hoa bước ra từ khung tranh cũ

Bánh xe thồ vòng cung thơm tho

Tháng tư

Cỏ bừng bời che giấu những lối mòn – nếp nhăn ngày tháng

Hổn hển cây đề hồng hồng da thịt

Lúa con gái đương thì rúc rích

Sấm phong thanh đồn thổi khúc mưa đầu

Tháng tư

Chiếc ô lệch buổi chiều

Ai chờ ai

Bên bậc thềm thời gian ruỗng mục

Nẻo đường rưng rưng, bóng ngày nhợt nhạt

Mãi chẳng tươi lại dấu chân người

Tháng tư

Anh đứng góc buồn nhìn mùa ùa về phố

Thương nước mắt em đêm hoa trắng loa kèn

Tháng tư

Bông gạo cuối mùa lỡ hẹn lập cập rơi.

Nhát cứa

Em đi qua tôi

Như vừa đi qua dửng dưng cột đèn

Ngọn gió tình yêu đã ngủ lại trên bờ quên lãng

Thẳm sâu ký ức, nơi chân trời huơ huếch mây bay, hay cố tình chạy trốn sự thật?

Quyền lực nào đối với trái tim?

Em đi qua tôi.

Chiều. Mưa âm âm cào móng tay xuống phố tự vỡ òa lau dấu vết thương

Xóa vội vã dấu chân

dấu chân đã hóa thạch cổ đại

trong nấm mộ không bia mộ

Em đi qua tôi

Hơi thở thân quen chạm vào trí nhớ

Một tinh cầu giá lạnh xa xôi, vụn vỡ,

những mảnh vỡ hình dấu môi hôn bay trong khoảng không bão vũ trụ

Một dòng sông qua đời nước mắt thì còn chảy

Em đi qua tôi

Cõi ngày rỗng, tiếng còi xe rơi không vọng tăm chiều.

Qua tôi.

Qua một ngã đời

Như cỏ không tên – như cát bãi biển – như người không quen

Mà như nhát dao cứa khẽ vào tim.

Hạnh phúc

Chiều hôm nay tôi nhìn thấy hạnh phúc ngời lên trong mắt cô bé hàng xóm

Cô bé tật nguyền ngồi trên xe lăn

Nhưng con sẻ gãy chân cô nuôi thì lại nhảy được rồi.

Những bước nhảy lách chách liu riu trên mảnh sân xi măng con con đầy nắng

Nó mổ những hạt cỏ trong kẽ nứt của buổi chiều

Những bước nhảy gợi niềm mơ ước

Vũ điệu hạnh phúc

Tôi nhìn thấy hạnh phúc về với người mẹ già

Hạnh phúc dẫn về cho bà đứa con trai từ trường cai nghiện

Trong chiếc áo choàng lúc ấy của hạnh phúc

Vẫn còn những vết sẹo dài và những vết kim

Hạnh phúc hình giọt lệ

Giọt lệ hình trái tim

Tôi nhìn thấy hạnh phúc ngời trong đôi mắt em

Ngày váy áo theo chồng mênh mang gió

Hạnh phúc,

Giản đơn nghĩa là được thở.

Và biết thế nào là hạnh phúc, thế thôi.

Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe

Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.

Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?

  • Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
  • Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x