
Mio – Con Trai Ta – Web Tải Sách Miễn Phí Ebooks PDF
Giới thiệu & trích đoạn ebook
Những ngôi sao có thích nghe mình thổi sáo không nhỉ?
NGÀY HÔM SAU, chúng tôi lại lên ngựa đi thăm Nonno. Mới đầu chúng tôi chẳng tìm thấy nó đâu cả, nhưng chỉ một lát sau đã nghe thấy tiếng sáo của nó vẳng đến từ sau lưng một ngọn đồi nhỏ. Nó ngồi trên bãi cỏ thổi sáo một mình trong lúc đàn cừu ngoan ngoãn gặm cỏ xung quanh. Nhìn thấy chúng tôi, nó rời môi khỏi cây sáo mà cười reo lên, “Các cậu lại đến đây rồi!”
Nó có vẻ vui mừng vì chúng tôi đến. Chúng tôi lấy sáo của mình ra và cùng thổi một khúc tam tấu. Khúc nhạc tuyệt diệu vô cùng, tôi không hiểu sao chúng tôi có thể chơi những giai điệu đẹp đến nhường ấy.
“Tiếc quá, chẳng có ai nghe được mình thổi sáo hay thế nào,” tôi thở dài nói.
“Cỏ đang nghe chúng ta đấy,” Nonno nói. “Cả những bông hoa và những cơn gió nữa. Cậu nhìn xem, những cây liễu nghiêng mình bên suối cũng lặng cả đi đấy thôi.”
“Thật á?” tôi hỏi. “Chúng nó có thích bản nhạc của chúng mình không nhỉ?”
“Có chứ, chúng nó thích lắm,” Nonno trả lời.
Chúng tôi lại thổi sáo cho cỏ cây hoa lá và gió trời nghe một hồi thật lâu. Nhưng dù sao đi nữa tôi vẫn tiếc vì chẳng có người nào nghe thầy tiếng sáo của chúng tôi.
Sau đó Nonno ngỏ ý, “Nêu các cậu thích, chúng mình có thể về nhà tớ và thổi sáo cho bà tớ nghe được đấy. Tớ sống cùng với bà mà.”
“Bà cậu ở có xa đây không?” tôi hỏi.
“Xa đấy, nhưng đưòng đi sẽ ngắn lại nếu chúng mình cứ vừa đi vừa thổi sáo,” Nonno nói.
“Đúng thế, đúng thế, đưòng đi sẽ không còn xa nữa, nêu chúng mình cứ vừa đi vừa thổi sáo,” Pompoo phụ họa. Nó cũng rất muốn đi bộ về nhà Nonno để gặp bà của Nonno y như tôi vậy.
Trong truyện cổ tích bao giờ cũng có những người bà hết sức tốt bụng. Nhưng tôi chưa bao giờ được gặp một người bà thật, mặc dù tôi nghĩ ở trên đời có vô số các bà nội bà ngoại. Nên tôi nghĩ bụng đi gặp bà của Nonno hẳn là thích lắm.
Chúng tôi phải dắt theo toàn bộ đàn cừu lớn bé của Nonno. cả con Miramis nữa. Chúng tôi thành cả một đoàn rồng rắn. Pompoo đi đầu tiên, rồi đến Nonno và tôi, sau đó là lũ cừu lớn cừu bé, con Miramis rảo bước khóa đằng đuôi. Chậm rãi hệt như con Charlie. Chúng tôi cứ thế đi hết lên đồi lại xuống thung lũng, vừa đi vừa thổi sáo réo rắt. Bọn cừu non chắc đang tự hỏi không hiểu chúng tôi dắt chúng đi đâu. Nhưng tôi cho là chúng rất hứng thú, vì chúng cứ kêu be be và nhảy nhắng lên quanh chúng tôi suốt đoạn đường.
Sau khi đã đi hàng giờ qua không biết mấy ngọn đồi, chúng tôi đến nhà của Nonno. Ngôi nhà cũng bé tí tẹo như một túp lều xinh xinh trong truyện cổ tích, mái lợp rơm vàng óng, và chìm ngập trong những khóm hoa nhài và tử đinh hương nở rộ.
“Suỵt… suỵt… Im lặng cho bà tớ ngạc nhiên nhé!” Nonno thì thầmệ
Có một cánh cửa sổ mở toang, bên trong vang lên tiếng người cười nói rộn ràng. Mấy đứa chúng tôi sắp thành hàng bên cạnh cửa sổ, Nonno và Pompoo và tôi.
“Mở màn nào,” Nonno nói. “Một… hai.. ba!”
Thế là chúng tôi mở màn luôn. Chúng tôi thổi một khúc nhạc rộn rã đến nỗi lũ cừu non cũng nhảy múa. Trong ô cửa sổ liền hiện ra một bà cụ già lão vô cùng, nom cực kỳ phúc hậu. Đó là bà của Nonno. Bà vỗ tay và reo lên, “ồ, khúc nhạc mới tuyệt làm sao!”
Chúng tôi thổi sáo cho bà nghe một lúc lâu, bà đứng yên bên cửa sổ lắng nghe đến khi chúng tôi thổi xong. Bà rất già, trông cứ như một người từ trong truyện cổ tích bưóc ra, mặc dù bà là bà thật, bằng xương bằng thịt hẳn hoi.
Sau đó chúng tôi đi vào nhà. Bà của Nonno hỏi chúng tôi có đói không. Chúng tôi đồng thanh đáp có, vì suốt từ lúc đi đường chúng tôi đã đói meo. Thế là bà bê ra một ổ bánh và cắt từng khoanh dày đãi chúng tôi. Bánh vàng rộm và giòn tan, đúng là ổ bánh ngon nhất tôi từng được ăn trong đời.
“Ôi, ngon quá,” tôi nói với Nonno. “Bánh gì thế này?”
“Tớ nghĩ nó chẳng phải là loại bánh đặc biệt gì đâu,” Nonno nói. “Chúng tớ vẫn gọi là Bánh Hết Đói thôi mà.”
Con Miramis cũng thèm được ăn cùng với chúng tôi. Nó chạy đến thò đầu qua khung cửa sổ mở rộng và cất tiếng hí khe khẽ. Chúng tôi cười rộ lên vì trông nó đến là ngộ. Nhưng bà của Nonno thì vỗ nhè nhẹ vào mũi nó rồi cho nó một mẩu bánh ngon lành.
Ăn xong tôi khát nước khô cổ nên mới hỏi Nonno, nó bèn bảo, “Đi theo tớ.
Nó dẫn chúng tôi ra vườn, ở đó có một giếng nước trong vắt. Nonno thả cái thùng gỗ xuống giếng để kéo nước lên, và chúng tôi uống thẳng từ chiếc thùng gỗ đó. Chưa bao giờ trong đời tôi được uống thứ nước mát và ngon ngọt đến thế.
“Ôi, ngon quá,” tôi nói với Nonno. “Giếng gì thế này?”
“Chẳng phải cái giếng gì đặc biệt đâu,” Nonno nói. “Chúng tớ vẫn gọi là cái Giếng Hết Khát thôi mà.”
Sách liên quan
Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe
Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.
Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?
- Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
- Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.