
Này Những Phong Hoa Tuyết Nguyệt – Đọc sách online ebook pdf
Giới thiệu & trích đoạn ebook
Chương 2
Chuông reo gọi vào lớp, trống đánh giờ tan trường. Cứ thế ngày qua tháng hết năm trôi, Tần Ương và Thẩm Tấn giờ đây cũng trở thành những cậu học sinh trung học hết cả rồi.
Những đứa con trai ngày nào còn khiến mẹ cha bận lòng nay đã bước vào tuổi dậy thì mới lớn, bất an cùng những xao động chớm nở trong lòng, cũng chỉ cất giấu cho riêng mình không để ai hay biết.
Trường trung học Thẩm Tấn và Tần Ương theo học cũng có nhiều điều đáng lo ngại. Những lúc tan học, ngoài cổng trường thường xuất hiện một đám thanh niên đi thành tốp dăm ba người, phì phèo thuốc lá trên môi. Trong trường nảy sinh đủ lời đồn đãi về việc học sinh lớp này bị chặn đường trấn lột, học sinh lớp kia bị người ta dùng mã tấu chém bị thương. Sau giờ học thường xuất hiện những trận ẩu đả quy mô lớn nhỏ khác nhau, người đứng bên ngoài chứng kiến không những không can gián mà còn hào hứng chẳng kém gì kẻ trong cuộc…
Những chuyện như thế khiến cho mẹ Tần Ương lo lắng đến mức đứng ngồi không yên, nhiều lần dặn đi dặn lại con trai mình: “Chúng ta chỉ cần chăm chỉ học hành thôi, những cái khác không nên can dự đến. Bọn nó đòi tiền thì cứ đưa tiền, không nên dính dáng thêm gì khác với bọn nó nghe con!”
Qua một thời gian dài miệt mài học hành, trên mũi Tần Ương lúc này đã chễm chệ thêm một cặp kính cận gọng vàng, khiến cho dáng vẻ ôn hoà hiền lành lúc thường của cậu con trai càng sinh ra thêm vài phần tao nhã, tổng quan nhìn lại thật giống hình ảnh một nam sinh gương mẫu trong lòng thầy cô. Mỗi lần nghe mẹ lo âu dặn dò như thế, Tần Ương đều cười trấn an bà: “Con biết rồi mà.” Sau đó thì ung dung đạp xe đi học.
Nhà Thẩm Tấn từ một năm trước đã dọn sang một biệt thự mới khá xa nơi ở cũ. Đường sá bất tiện, thế nên hai người cũng không còn đi học chung như lúc trước. Thảng khi, trên đường một mình đạp xe đến trường, Tần Ương cảm thấy có chút cô đơn.
Còn nhớ lúc nhập học, Thẩm Tấn đã chỉ vào dãy danh sách ở bảng thông báo, vừa nói vừa cười đến rạng rỡ: “Này, vẫn là chung lớp nhé, số thứ tự của cậu ngay trên tôi.”
Những trận cầu đêm khuya đủ hấp dẫn để vì chúng mà hy sinh giấc ngủ, đổi lấy một đôi mắt gấu mèo viền đen thật đậm, rồi cứ thế mà tuỳ nhiên bày ra trên mặt, thản nhiên cười với Tần Ương.
Chỉ là, cùng lớp không cùng bàn, chỗ ngồi của hai người giờ đây một bên trái một bên phải, chỉ có thể xa xa mà nhìn thấy nhau.
Cơ hội trò chuyện không còn nhiều như xưa, hai bên đều ít nhiều có chút cảm giác lạ lẫm. Có những lúc nghỉ giải lao, Tần Ương đang làm bài tập lại bỏ bút xuống chạy sang phía Thẩm Tấn gọi to một tiếng: “Nè!”
“Hửm?”
“Sao bài tập tiếng Anh hôm nay lại không nộp?”
“À, vở bài tập để quên ở nhà mất rồi.”
Tần Ương thuận tay lật lật quyển sách ngữ văn trước mặt Thẩm Tấn. Vào học đã bấy lâu, quyển sách vẫn còn mới toanh, một chút nhàu gấp hay xoăn góc cũng không có, giống như chưa từng được dùng qua: “Giờ Văn hôm nay bài học đều đã chép xong hết rồi chứ?”
“Vẫn chưa.”
“Tôi cho cậu mượn vở nhé.”
“Ờ.”
Cuộc trò chuyện chỉ qua lại vài câu như thế rồi thôi, Tần Ương ngồi ở bên cạnh Thẩm Tấn, xấu hổ mà mờ mịt không hiểu vì sao. Giờ giải lao mười phút bỗng nhiên trở nên dài đăng đẵng. Có lúc ngoảnh đầu nhìn ra cửa sổ, thấy trời cao xanh thẳm, mây trắng từng cụm từng cụm lững lờ trôi xa.
………
Càng ngày kết quả học tập của Thẩm Tấn càng sa sút, đa số bài tập đều không nộp hoặc nếu có nộp cũng chỉ bỏ giấy trắng. Tần Ương nhớ kỹ môn thi đầu tiên của cậu ta, điểm chỉ suýt soát trên trung bình, cho đến khi kỳ thi kết thúc thì môn nào cũng thất bại, chỉ có mỗi môn thể dục là khá hơn hẳn. Trong danh sách liệt kê thành tích, hai chữ “hạng ưu” màu xanh nổi bật giữa một hàng dài những con chữ màu đỏ, lạc lõng đến mức chói mắt người xem.
Giáo viên chủ nhiệm ngày thường vẫn luôn ôn hoà nhẹ nhàng với học sinh, thế mà, đến lúc chấm điểm bài thi cũng không nén được tức giận mà quát lớn: “Thẩm Tấn, bài thi Văn của em sao lại chép bài của bạn phía trước?!!”
Đáp lại, phía góc lớp chỉ rộ lên một tiếng cười khe khẽ, Thẩm Tấn ngồi dựa lưng vào ghế, áo khoác đồng phục bên ngoài thản nhiên mở bung không gài nút, tóc mái rũ hờ che đi một phần ánh nhìn nơi đôi mắt, nơi khoé môi cong cong nhếch lên một nụ cười vô nghĩa.
Sách liên quan
Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe
Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.
Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?
- Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
- Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.