
Người Chạy Xuyên Không Gian – Dark Matter – Web Tải Sách Miễn Phí Ebooks PDF
Giới thiệu & trích đoạn ebook
Giới thiệu tới bạn đọc cuốn sách Người Chạy Xuyên Không Gian – Dark Matter của tác giả Blake Crouch
HAI
Tôi nhận thấy có ai đó đang giữ chặt lấy hai cổ chân tôi. Có đôi bàn tay luồn xuống dưới hai vai tôi, và một phụ nữ lên tiếng: “Sao anh ấy ra được khỏi hộp?”
Một người đàn ông trả lời: “Tôi không biết. Nhìn kìa, anh ấy đang tỉnh lại.”
Tôi mở mắt, nhưng chỉ nhìn thấy những chuyển động lờ mờ và ánh sáng nhạt nhòa.
Người đàn ông quát to: “Đưa anh ấy ra khỏi đây trước đã.”
Tôi gắng lên tiếng, nhưng từ ngữ cứ như trượt khỏi miệng tôi, lệch lạc và méo mó.
Giọng phụ nữ lại vang lên: “Tiến sĩ Dessen? Anh nghe tôi nói chứ? Bây giờ chúng tôi sẽ nhấc anh lên cáng.”
Tôi nhìn xuống chân mình, và khuôn mặt người đàn ông bỗng hiện ra rõ ràng. Anh ta đang quan sát tôi từ sau lớp mặt nạ của bộ đồ bảo hộ phòng độc được bọc nhôm có trang bị một máy thở tự lọc.
Anh ta liếc nhìn người phụ nữ đang đứng phía đầu của tôi và đếm: “Một, hai, ba.”
Họ nhấc tôi lên cáng, rồi thắt chặt đai cố định quanh cổ chân và cổ tay tôi.
“Việc này là để bảo vệ anh thôi, Tiến sĩ Dessen.”
Tôi thấy trần nhà vụt trôi qua phía trên, cách tôi chừng mười hai đến mười lăm mét.
Tôi đang ở nơi quái quỷ nào thế này? Một xưởng máy bay sao?
Tôi thoáng nhớ lại một việc – một kim tiêm chọc vào cổ tôi. Tôi đã bị tiêm thứ gì đó. Đây hẳn là một ảo giác điên rồ.
Giọng nói trong bộ đàm nheo nhéo vang lên: “Đội giải cứu, báo cáo. Hết.”
Người phụ nữ đáp bằng giọng phấn khích: “Chúng tôi đã tìm được Dessen. Đang trên đường về. Hết.”
Tôi nghe tiếng bánh xe kêu ken két trong khi di chuyển.
“Đã rõ. Các chỉ số đánh giá ban đầu? Hết.”
Bàn tay đeo găng của cô ta với xuống bật một loại thiết bị theo dõi gắn vào cánh tay trái của tôi.
“Nhịp tim: một trăm mười lăm. Huyết áp: một bốn mươi trên chín hai. Nhiệt độ: ba mươi bảy độ hai. Độ bão hòa oxy máu: chín mươi lăm phần trăm. Gamma: không phẩy tám bảy. Ước chừng thời gian đến nơi: ba mươi giây. Hết.”
Một tiếng ù ù lớn khiến tôi giật mình.
Chúng tôi di chuyển qua hai cánh cửa trông giống như cửa hầm an toàn đang mở ra từ từ.
Chúa ơi!
Bình tĩnh nào. Việc này không có thật.
Bánh xe càng quay gấp gáp và kêu to hơn.
Chúng tôi đang ở trong một hành lang tường ốp nhựa, mắt tôi phải nheo lại vì thứ ánh sáng chói lóa từ các bóng đèn huỳnh quang phía trên đầu.
Những cánh cửa phía sau chúng tôi đóng sầm lại, kèm theo đó là một tiếng động lớn như tiếng phát ra từ cánh cửa nhà tù.
Họ đẩy tôi vào một phòng mổ, về phía một bóng người cao to trong bộ đồ áp suất dương[9], đứng dưới một ray đèn phẫu thuật.
Anh ta nhìn tôi, mỉm cười qua lớp mặt nạ và nói như thể anh ta quen tôi: “Mừng anh trở lại, Jason. Xin chúc mừng! Anh đã thành công.”
Trở lại?
Tôi chỉ nhìn thấy mắt anh ta, nhưng chúng không gợi nhớ đến ai tôi từng gặp.
“Anh có thấy đau ở đâu không?” Anh ta hỏi.
Tôi lắc đầu.
“Anh có biết vì sao lại có những vết cắt và bầm dập trên mặt không?”
Lắc đầu.
“Anh có biết mình là ai không?”
Tôi gật đầu.
“Anh có biết anh đang ở đâu không?”
Lắc đầu.
“Anh có nhận ra tôi không?”
Lắc đầu.
“Tôi là Leighton Vance, giám đốc điều hành kiêm giám đốc y tế. Chúng ta là đồng nghiệp và là bạn của nhau.” Anh ta giơ lên một chiếc kéo phẫu thuật. “Tôi cần cởi quần áo của anh ra.”
Anh ta gỡ thiết bị theo dõi ra và bắt đầu rạch quần bò, quần đùi của tôi, đoạn vứt chúng sang một cái khay bằng kim loại. Khi anh ta cắt đến áo sơ mi, tôi ngước nhìn lên luồng sáng đang rọi thẳng xuống da thịt tôi, cố gắng để không hoảng loạn.
Nhưng tôi đang nằm trần truồng và bị trói chặt vào một chiếc cáng.
Không phải thật, tôi tự nhắc mình. Tôi chỉ đang có ảo giác rằng mình trần truồng và bị trói chặt vào một chiếc cáng. Bởi vì chẳng có điều gì ở đây là thật cả.
Leighton nâng cái khay đựng giày và quần áo của tôi lên, đưa nó cho ai đó đứng sau đầu tôi, ngoài tầm nhìn của tôi. “Hãy kiểm tra mọi thứ.”
Có tiếng bước chân vội vã ra khỏi phòng.
Tôi thoáng ngửi thấy mùi gắt của cồn IPA chỉ một giây trước khi Leighton lau một mảng da ở phía mặt trong cánh tay tôi.
Anh ta buộc ga rô lên phía trên khuỷu tay của tôi.
“Cần lấy chút máu thôi.” Anh ta nói, đoạn lấy ra một ống tiêm dưới da cỡ lớn từ khay dụng cụ.
Anh ta cũng khá đấy. Tôi thậm chí không cảm thấy đau ở vết chích.
Khi đã lấy máu của tôi xong, Leighton đẩy cáng về phía bên kia của phòng phẫu thuật, lại gần một tấm cửa kính có màn hình cảm ứng gắn trên bức tường cạnh đó.
“Ước gì tôi có thể nói với anh rằng tiếp theo đây là một tiết mục thú vị.” Anh ta cất tiếng. “Nếu anh vẫn bị mất phương hướng và không nhớ được chuyện sắp xảy ra, chắc đó cũng là vì những điều tốt nhất cho anh thôi.”
Tôi gượng hỏi chuyện gì đang xảy ra, nhưng câu chữ vẫn lùng bùng trong miệng tôi. Những ngón tay của Leighton di chuyển nhịp nhàng trên màn hình cảm ứng. Tấm cửa kính mở ra, và anh ta đẩy tôi vào trong một căn phòng chỉ vừa đủ lớn để đặt cáng.
“Chín mươi giây.” Anh ta nói. “Anh sẽ ổn thôi. Chưa một đối tượng thử nghiệm nào từng bị giết chết.”
Có một tiếng rít do khí nén phát ra, rồi tấm cửa kính trượt đóng lại.
Những bóng đèn âm trần tỏa ra một màu xanh dương dịu dàng.
Tôi nghển cổ lên.
Những bức tường ở hai bên tôi đều được gắn đầy những lỗ van tinh xảo.
Một màn sương mỏng và siêu lạnh phun từ trên trần xuống, phủ kín tôi từ chân lên đầu.
Cơ thể tôi căng cứng lại, những giọt chất lỏng lạnh buốt tụ lại trên da tôi và đóng băng.
Trong lúc tôi run lên vì lạnh, những bức tường phòng bắt đầu phát ra tiếng ro ro khe khẽ.
Một màn sương trắng tỏa ra từ các lỗ van, đi cùng tiếng rít liên tục và ngày một to hơn.
Nó phun ngày một mạnh.
Sách liên quan
Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe
Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.
Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?
- Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
- Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.