Sách này chia sẻ mục đích hỗ trợ người đọc cá nhân chưa có điều kiện mua sách giấy, hoàn toàn miễn phí và phi lợi nhuận. Sách được sưu tầm nhiều nguồn khác nhau mọi bản quyền thuộc về Tác Giả & Nhà Xuất Bản!

Giới thiệu & trích đoạn ebook

Sách Nguồn Gốc Tội Lỗi của tác giả Sư Lý Phu Nhân mời bạn thưởng thức.

CHƯƠNG 2

Cô từng cân nhắc về vấn đề “chân thực” này, dù thế giới này có như nào thì tin tưởng là thật, không tin thì thứ gì cũng là giả.

Thế giới này là giả, nhưng tính mạng là thật.

Chúng ta không thể ngừng chân thật vì đang sống trong giả dối, cũng không thể vì từng trải qua đau thương mà sẽ không bao giờ đạt được hạnh phúc thực sự.

Đây vốn là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, vì sao cứ phải nhập vào làm một?

Nghê Sơ không muốn nghe những lời dối trá của Úc Phi nữa. Cậu ta quả thật có phần đáng thương, nhưng đó không phải là lý do.

“Tôi chỉ muốn biết, vì sao cậu lại giết người?”

“Tôi cũng đã nói rất nhiều lần rồi, không có bằng chứng thì đừng vu oan cho tôi hết lần này đến lần khác như thế.” Úc Phi cười mỉa: “Nghê Sơ, từ trước đến giờ, chị chưa bao giờ tin tôi.”

“Nhưng cậu cũng nói dối.” Nghê Sơ nói: “Cậu nói tôi không tin cậu, nhưng cậu lại không thể khiến tôi tin tưởng, chẳng hạn như cái chết của Nam Thăng, tại sao cậu lại giết ông ấy? Úc Phi, lòng tin không thể chỉ dùng lời nói mà có được, nếu cậu còn thế này, tôi không bao giờ có thể tin cậu được!”

Nói xong cô cúp máy ngay lập tức, hai tay ôm lấy thân mình, vùi mặt vào cánh tay.

Cô không khóc, mà chỉ cần chút thời gian để bình tâm lại.

Sau khi hít sâu một hơi, Nghê Sơ ngồi vào trong xe, nhưng khởi động mãi mà xe vẫn không nổ máy. Đúng là họa vô đơn chí, cô chán nản ngồi thừ người trên ghế lái, mệt mỏi nhắm mắt lại.

Chiếc xe màu đỏ chói mắt dừng trước cửa Sở Cảnh sát. Ninh Chỉ Bắc xuống xe, khuôn mặt không giấu được vẻ mệt mỏi, nhưng bước chân anh không chút chậm trễ, cứ thế đi thẳng vào văn phòng.

Vừa có án mạng thì chuyên gia Ninh xuất hiện? Tại sao anh như Thần Chết, đi đến đâu có án mạng đến đó vậy?

Theo thống kê không chính thức, kể từ sau khi chuyên gia Ninh xuất hiện, tỷ lệ phá án của cả thành phố A đã tăng thêm một bậc, hiệu suất phá án cũng rất cao. Thậm chí, có vụ án chưa đến một tuần kể từ khi nạn nhân được phát hiện đã bắt được hung thủ! So với trước đây, điều này quả thật không thể tưởng tượng được.

Thế nhưng, số lượng vụ án cũng tăng hẳn lên, mọi người trong Sở ai cũng không tránh khỏi cảm giác nặng nề.

Đội Trọng án đã lâu không được nghỉ ngơi, đến người mình đồng da sắt cũng không chịu nổi áp lực đến vậy. Tần An là một ví dụ, tuy ngoài mặt vẫn mỉm cười nhưng không biết trong lòng cô đã thầm chửi rủa biết bao lần.

Nhưng lúc này, Tần An quả thật đang nở nụ cười, bởi ban nãy Lâm Thiếu Hoa đã mở lòng từ bi với bọn họ: “Tất cả về ngủ trước đi đã.”

“Hoan hô!” Tần An nhảy cẫng lên, suýt nữa cười to thành tiếng. Ai ngờ vui quá hóa buồn, lúc đi qua khúc rẽ cô va phải một người.

Tần An ôm mũi, rưng rưng ngước mắt nhìn người đối diện, cô vốn định nổi giận nhưng cuối cùng đành phải nhẫn nhịn: “Chuyên… chuyên gia Ninh, anh về rồi sao!”

Ninh Chỉ Bắc gật đầu: “Nghê Sơ đâu?”

Tần An: “… Em không biết.”

Ninh Chỉ Bắc hỏi tiếp: “Trình Trinh đâu?”

Tần An lại gượng cười: “Cũng… cũng không biết.”

Đúng lúc mấy người Lưu Cẩn đi ra, thấy Ninh Chỉ Bắc, họ bèn nói: “Chuyên gia Ninh, anh Trinh đang chờ trong phòng làm việc của anh đấy.”

Trình Trinh ngồi trong phòng Ninh Chỉ Bắc, ghế sofa bị biến thành chiếc giường chuyên dụng cho anh ấy. Những người khác cũng ao ước được như vậy, nhưng không ai dám giễu võ giương oai tại nơi làm việc của Ninh Chỉ Bắc.

Ninh Chỉ Bắc vừa mở cửa liền nhìn thấy Trình Trinh đang nằm ngả ngớn trên sofa, tay vẫn đang bó bột. Anh thoáng sửng sốt, bước đến đá vào chân Trình Trinh: “Dậy mau!”

Trình Trinh mơ màng dụi mắt, thấy người trước mặt thì không khỏi nhướng mày: “Cậu về rồi hả? Đêm hôm mà vẫn còn chuyến bay sao?”

“Tôi lái xe về đây.”

“Cậu lái xe suốt đêm để về?”

Ninh Chỉ Bắc gật đầu: “Nghê Sơ đâu?”

“Chà, chưa được thấy bộ dạng ‘vì vợ quên bạn’ này của cậu bao giờ đâu đấy.” Trình Trinh ngồi dậy: “Chắc cô ấy sắp về rồi, thi thể và vật chứng đều đã được đưa về đây, Lâm Thiếu Hoa cũng mới gọi cho cô ấy.”

Ninh Chỉ Bắc không vội tìm Nghê Sơ mà ngồi xuống nói với Trình Trinh: “Có ảnh chụp hiện trường không?”

“Có, nhưng tôi đề nghị cậu ăn cơm trước, vận động một chút rồi hẵng nhìn, nếu không…”

“Đừng nói nhiều nữa.” Ninh Chỉ Bắc cắt lời Trình Trinh: “Ảnh.”

Sau khi lướt qua từng tấm ảnh, vẻ mặt Ninh Chỉ Bắc càng lúc càng nặng nề. Anh tìm một tấm bản đồ thành phố, chỉ vào ký hiệu đường sắt nói: “Đường ray này đã ngừng hoạt động rồi.”

Điều này chứng tỏ nạn nhân chết trước khi tuyến đường sắt này ngừng hoạt động; như vậy, có thể ước đoán được thời gian tử vong. Danh tính nạn nhân hiện vẫn chưa được xác minh, điều duy nhất có thể khẳng định được là giới tính – đây là xác của nữ giới.

“Tìm danh sách những người mất tích trước khi đường sắt dừng hoạt động.” Ninh Chỉ Bắc nói: “Vẫn đang được thực hiện đối chiếu ADN đúng không?”

Trình Trinh nhún vai: “Xin lỗi, tôi không phụ trách vụ án này mà là Lâm Thiếu Hoa. Ngoài ra, tôi đang là người thương tật, xin hãy nương tay với tôi một chút.”

Lâm Thiếu Hoa sao? Ninh Chỉ Bắc lắc đầu, có cảm giác không yên lòng. Trong thế giới của anh, biến số duy nhất chính là Nghê Sơ. Như vậy, cảm giác bất an này hẳn là xuất phát từ cô.

“Tôi ra ngoài trước đây.”

“Từ từ đã, Ninh Chỉ Bắc, cậu phải chở tôi về đã! Tôi không có xe!” Trình Trinh đuổi theo nhưng chỉ nhận được một cái phất tay. Anh không nhịn được mà bật tiếng chửi thề…

Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe

Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.

Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?

  • Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
  • Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x