Sách này chia sẻ mục đích hỗ trợ người đọc cá nhân chưa có điều kiện mua sách giấy, hoàn toàn miễn phí và phi lợi nhuận. Sách được sưu tầm nhiều nguồn khác nhau mọi bản quyền thuộc về Tác Giả & Nhà Xuất Bản!

Giới thiệu & trích đoạn ebook

Sách Như Lục Bình Trôi của tác giả Khúc Thụy Du mời bạn đọc thưởng thức.

Chương 2

Trang dắt chiếc xe đạp xục xịch vô bãi giữ xe bên hông bưu điện. Lấy thẻ xong, cô đẩy cánh cửa kiếng nặng ì, lách mình vô phía trong. Cái nóng bức ngột ngạt bị xua tan tức thì bởi mấy chiếc máy điều hòa mở hết công suất. Trang tiến lại quầy phục vụ nói với cô nhân viên mặc áo dài xanh da trời:

– Chị cho tui làm thủ tục gởi tiền.

Cô nhân viên khẽ hếch mắt dòm khách, tiện tay rút tờ giấy trong chiếc hộp nhựa màu đỏ đưa cho Trang. Nói chuyện nhưng cặp mắt cô nhân viên luôn dán chặt vô quyển sổ lí tí những con số:

– Chị điền đầy đủ rồi ký tên ở bên dưới, nhớ ghi cả họ tên.

Trang hí háy viết. Người đàn ông mập thù lù đứng kế bên đang gọi điện thoại cho cô bồ nhí ở một nơi xa lắc. Những lời lẽ chỉ dùng ở phòng ngủ được ông ta hào phóng không sượng miệng khiến những người xung quanh phải đỏ mặt vì mắc cỡ.

– Chị gởi bao nhiêu?

– Năm trăm.

Trang rút ra xấp tiền được ràng bằng sợi dây thun đưa cho cô nhân viên. Cô ta nhăn mặt chê tiền quá cũ nát. Đếm xong, cô nhân viên cho tiền vô ngăn kéo rồi đưa cho Trang tờ biên nhận vuông vứt, mỏng lét:

– Xong rồi! – Cô nhân viên nói cụt ngủn, gương mặt lạnh tanh như đóng mấy lớp băng dày.

Trang rụt rè:- Chừng nào mới nhận được tiền vậy chị?

Vẫn cách đối đáp nhát gừng:- Mau mà!

Kiểu trả lời lơ lửng con cá vàng của cô nhân viên bưu điện khiến Trang không vừa ý chút nào: mau là bao lâu , ba bữa, một tuần, hay một tháng? Mọi người ở dưới quê đang nhóng tiền như nắng hạn đợi mưa rào. Dầu vậy, Trang chỉ nghĩ trong đầu thôi, chớ không dám nói ra.

Bây giờ gần mười giờ sáng, còn hơn một tiếng nữa mới tới cữ cơm trưa. Vìa nhà lúc này chẳng có chuyện gì làm ngoài việc nằm chèo queo trên gác, mắt ngó trao tráo lên nhà. Cái trần nhà cũ nát ấy ngày nào Trang cũng nhắm nhía tới no con mắt. Vui ngó, buồn cũng ngó rồi bật cười khanh khách như người tâm thần.

Chị Hiếu nói nhà không có đàn ông thì không thể kêu là nhà, mà là cái xà lim chung thân! Trong mấy chị em chỉ có Nhành là người có “ trí tuệ “ hơn hết thảy. Dù gì thì Nhành cũng đã từng là sinh viên đại học khoa ngữ văn năm thứ nhứt. Có lần Nhành nghĩ ra trò cắc cớ bắt mọi người định nghĩa thế nào là đàn bà.

Trang nói, đàn bà là sinh vật thuộc giống cái, có cơ quan sinh sản, vú để nuôi con. Huệ trả lời, đàn bà là giống yêu ma bị Trời đày mỗi tháng bị “ bật đèn đỏ “ vài ngày. Nhành lại hỏi, vậy chị em chúng ta là đàn gì. Huệ nói, tất nhiên là đàn bà, có vậy mà cũng hỏi đố! Nhành trớt môi nói đó chỉ là nghĩa đen, còn nghĩa bóng thì sao? Tất cả im re, không sao trả lời được câu hỏi trật búa[/link].

Nhành ôn tồn giải thích nghĩa bóng như sau, đàn bà là gái đã có chồng, đã từng sinh hoạt tình dục với người khác phái, từng ăn phải trái cấm, mang bầu và sanh con. Nếu xét theo nghĩa thứ hai thì trong cái xà lim này chưa có ai là đàn bà, tất cả đều là con gái cho dù có người đã là gái già!. Câu nói vô tình đụng tới nỗi đau khiến Hiếu ngồi chết lặng. Năm nay Hiếu đã ngót nghét ba mươi, cả đám đặt cho cái biệt danh rất ấn tượng là “ Lão bà bà”.

Đến ngã ba thay vì quẹo mặt vìa nhà thì Trang lại đạp thẳng hướng nhà sách “ Tri Thức “ vừa mới khai trương nằm cách chưn cầu gần năm trăm thước. Lúc đầu, Trang chỉ có ý nhắm nhía từ phía ngoài thôi, nhưng khi thấy phía trước bãi giữ xe có treo tấm bảng viết mấy chữ ngòng ngoèo “ giữ xe miễn phí “ thì cô lập tức thay đổi ý định.

Kinh doanh sách hiện giờ là nghề hái ra tiền, lại được tiếng thơm là chăm lo tri thức cho nhân loại, chẳng vậy mà các hiệu sách sanh sôi nảy nở như nấm sau cơn mưa. Trang chưa bao giờ nhìn thấy ở đâu nhiều sách đến vậy. Vô số những quyển sách đủ màu sắc, kích cỡ.. ken đặc trong khuôn viên hàng ngàn mét vuông,

Trang lật hững hờ vài trang tiểu thuyết, truyện ngắn chọn lọc, sách dạy làm người, làm tình..và dừng lại trước tập thơ tiền chiến được đặt một cách trang trọng coi bắt mắt.

Thiệt tình, Trang chỉ đọc cho có chớ không hiểu mấy ông nhà thơ nói gì. Ngôn ngữ của họ cao siêu quá, bay bổng quá, chiếc lá cũng biết thở dài; giọt sương cũng biết nỉ non cùng với gió; ánh mắt như dòng sông lấp lánh… Kỳ quá! Rốt cuộc cô chen chúc bên quầy sách thiếu nhi đọc ké mấy cuốn truyện tranh Đôrêmon.

Những mẩu chuyện khôi hài về anh chàng Nôbita hậu đậu khiến Trang thỉnh thoảng cười ré lên. Khi cô ngửng lên, chiếc đồng hồ có in hình cô ca sĩ nổi tiếng ăn mặc hở hang treo trên quầy thâu ngân đã chỉ mười một giờ hai mươi phút. Dắt xe ra khỏi bãi, Trang nhủ thầm, một chỗ thư giãn thiệt lý tưởng vừa được tha hồ đọc miễn phí, vừa được hưởng xái máy lạnh, mát ơi là mát!

Trời nắng chang chang, Trang đạp xe trở ngược lại lối cũ. Gần giữa trưa, phố xá thưa người, hàng quán hai bên đường vắng teo. Khi đạp ngang qua quán sâm lạnh của anh Khình, Trang hơi chựng lại, đưa tay rờ túi áo, rồi guồng chưn phóng thẳng vìa nhà. Tiện tặn đồng nào hay đồng ấy.

Khác với thường ngày cánh cửa kiếng lúc nào cũng đóng im lìm, hôm nay nó được mở toang một cách phóng khoáng. Chị Hiếu là người cẩn thận, ý tứ dặn mọi người ra vô phải khép cửa lại, ngoài việc đề phòng mất mát, chị không muốn thiên hạ dòm ngó cách sinh hoạt ăn ở của mấy con nhỏ nhập cư. Từ đầu hẻm Trang đã thấy ràng ràng đôi guốc cao gót lạ hoắc nằm chỏng chơ trước hàng ba.

Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe

Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.

Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?

  • Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
  • Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x