Sách này chia sẻ mục đích hỗ trợ người đọc cá nhân chưa có điều kiện mua sách giấy, hoàn toàn miễn phí và phi lợi nhuận. Sách được sưu tầm nhiều nguồn khác nhau mọi bản quyền thuộc về Tác Giả & Nhà Xuất Bản!

Giới thiệu & trích đoạn ebook

Giới thiệu tới bạn đọc cuốn sách  Những Chuyện Chưa Kể 3 của tác giả Jean Jacque Sempé

GIÁNG SINH CỦA NICOLAS

Tối nay, chúng tôi làm bữa ăn nửa đêm ở nhà. Bố và mẹ đã mời một đống bạn bè của họ; sẽ có ông Bledurt, là hàng xóm của chúng tôi, và bà Bledurt, là vợ của ông hàng xóm của chúng tôi và rất là hiền, cũng có cả bố mẹ thằng Alceste, một thằng bạncùng trường rất to béo và lúc nào cũng luôn mồm ăn, sẽ có cả những người khác mà tôi không biết nữa với cả bà ngoại và sẽ thật là kinh khủng.

Từ sáng nay, bố đã bắt đầu công việc chuẩn bị, mẹ bảo bố rằng lẽ ra bố phải làm từ truớc kia, nhưng bố bảo rằng bố sẽ xoay xở đâu vào đấy ngay và rằng bố biết bố làm cái gì và bố lấy xe ô tô để đi mua cây thông Noel, chỗ mà chúng tôi sẽ móc quà của người lớn vào, bởi vì quà của tôi thì lại do ông giá Noel đến để vào trong đôi giày đặt trước lò suởi trong phòng ngủ của tôi: nhà chúng tôi không có ống khói.

Chúng tôi đợi bố rất lâu, và rồi, cuối cùng, bố mở cửa ra để bước vào. Bố có vẻ không hài lòng, mũ bố lệch sang một bên và trên vai có một thể loại thân cây dài với các cái lá tơi tả hết cả. “Đây là cây thông Noel ư?” mẹ hỏi. Bố giải thích rằng đúng vậy, nhung mà tại vì ô tô của bố đã bị hỏng trước cửa ông hàng cây và bố đã phải đi về bằng xe buýt và không đựơc thoải mái lắm bởi vì có hàng đống ông trong xe buýt cũng có cây và nguời thu vé xe buýt đã bực mình, ông ta nói rằng ông ta làm công ăn lương chứ không phải di chu du trong rừng và rằng người ta còn chọc cả cành vào mắt, ông ta và bố cũng bực mình lên và rằng cuối cùng, đã phải đi bộ tiếp và cái cây cóhơi bị ảnh hưởng một tí vì chen lấn, nhưng mà trang trí vào thì sẽ không nhìn thấy và rằng cái cây dù thế nào cũng sẽ rất đẹp.

– Tới đây, Nicolas. bố bảo tôi, con sẽ giúp bố trang trí.

Tôi ấy à, tôi thích kinh lên đuợc, bởi vì trang trí cây rất là vui, và năm ngoái khi tôi còn bé tôi đã rất thích thế. Chúng tôi đi lên tầng áp mái để tìm cái hộp có tất cả các quả cầu thủy tinh, dây hoa cùng các bóng đèn và rồi chúng tôi bắt tay vào việc. Bố đặt cái cây trong phòng ăn và bố bắt đầu treo những quả cầu thủy tinh còn lại sau khi chúng tôi để rơi cái hộp ở cầu thang. Sau các quả cầu thủy tinh, bố mắc các bóng đèn nhỏ đủ màu sắc lên trên cành và việc đó mất hàng đống thời giờ bởi vì dây điện hơi bị rối. Bố ngồi xệp xuống đất và bố vừa kéo dây vừa nói lầm bầm những gì mà tôi không nghe được, nhưng tôi biết đó là các từ bậy, như những thứ mà chúng tôi vẫn hét tướng lên trong giờ ra chơi. Thế rồi, đây đã được mắc xong và bố bảo tôi: “rồi con sẽ thấy đẹp như thế nào!” Và bố cắm phích điện và có một tia sáng lóe hết sảy, nhưng chắc chắn đó không phải là thứ bố muốn, bởi vì các bóng đèn không sáng và bố hơi bị bỏng một tí ở ngón tay và bố nói một từ tục mà tôi không biết. Nhưng mà bố tôi rất cừ, bố chỉnh lại những thứ chưa chuẩn, và sau khi thay cầu chì hai lần dưới tầng hầm bởi vì trong nhà cũng tối ôm, các bóng điện đã sáng và đúng thật là rất đẹp, nhất là khi chúng tôi cho dây hoa vào

Mẹ đến xem và mẹ nói rằng rất tốt, nhưng mà bây giờ cần phải cho bàn phòng ăn rộng ra để tất cả khách khứa còn ngồi xung quanh. Bố thấy chán hẳn, bởi vì để làm thế, bố cần phải có nguời giúp. Còn tôi, tôi ngỏ ý giúp bố, nhưng bố bảo rằng tôi quá bé và quá vụng và rằng tôi chỉ làm những thứ dớ dẩn.

– Thôi kệ, bố nói, mình cứ tìm tay Bledurt chán mớ đời vậy.

Bố mở cửa, và bố đụng phải ông Bledurt vừa mới bấm chuông xong.

– Anh làm cái gì ở đây vậy? bố hỏi.

– Tôi đến để giúp anh một tay, ông Blédurt trả lời, tôi cam đoan là một mình anh không thể xoay xở xong được.

– Xong cái gì? bố hỏi, tôi không hề cần anh, thô thiển, quay về ổ của anh đi, từ gíờ cho đến tối.

– Nhưng kìa bố, tôi nói, bố đang phải đi tìm ông Blédurt để làm rộng bàn ra mà.

Thế là bố, bố đã rất bất công, tôi yêu bố lắm, nhưng bố đã rất bất công. Bố bảo tôi đừng có mà xía vào chuyện người lớn và rằng bố không cần ai hết. Ông Blédurt cười rất nhiều và tôi tin rằng điều đó không làm bố thích, thế rồi, mẹ đang ở trong bếp đã kêu lên:

– Thế nào, amh đã đi tìm ông Blédurt để ông ấy giúp anh kê bàn chưa?

Tôi chưa bao giờ thấy ai cuời như ông Blédurt, khiến cho tôi cũng muốn cười theo, người duy nhất không cuời chính là bố.

– Thôi được rồi, bố nói, thay vì làm trò hề, hãy giúp tôi một tay kê cái bàn này.

Cái bàn phòng ăn nhà chúng tôi là một cái bàn tròn. Để làm cho nó rộng ra, nguời ta kéo ở hai đầu và nó tách ra làm đôi, ở chỗ trống, người ta xếp các tấm ván mà mẹ gọi là tấm nối. Cái bàn kéo ra rất là khó, vì nó bị kẹt. Bố một đầu, ông Blédurt đầu bên kia và ông ấy vẫn tiếp tục cười.

– Đừng có cuời nữa, bố nói, và hãy kéo khi tôi bảo anh.

Thế rồi, bố kêu lên ”Hai ba nào” và cái bàn mở ra bất thình lình, và huỵch! Bố ngã vào cái cây Noel còn Ông Blédurt thì xuống thảm nơi ông ta vẫn tiếp tục cười. Mẹ chạy tới và mẹ nói rằng lẽ ra mẹ phải báo trước là mẹ đã tra dầu mỡ vào các thanh nẹp bàn.

Chúng tôi đến đỡ bố, người đang ngồi phệt trên cái cây và đầy những dây hoa và quả cầu thủy tinh trên đầu, đúng dậy; có điều đáng tiếc là những bóng đèn nhỏ đã bị tắt. “‘ĩrông giống một món quà bự chảng,” ông Blèdurt nói, và ông ấy bắt đầu ho bởi ông ấy phải nghẹn vì cười. Bố phát bực đứng dậy khỏi cái cây và bố nói với ông Blédurt: ”Thật hử?”, và ông Blédurt trả lời: “Thật” và bọn họ bắt đầu người này xô người kìa đến khi mẹ kêu lên “Đủ rồi đấy!”. Chúng tôi quá là vui.

Mời các bạn đọc cuốn Những Chuyện Chưa Kể 3 nhé !

Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe

Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.

Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?

  • Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
  • Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x