
Những Người Vay Mượn Tí Hon – Web Tải Sách Miễn Phí Ebooks PDF
Giới thiệu & trích đoạn ebook
Giới thiệu tới bạn đọc cuốn sách Những Người Vay Mượn Tí Hon của tác giả Mary Norton
Chương 2
Đó là cái lỗ của ông Pod – tháp pháo đài của ông; cổng vào nhà ông. Tuy nhiên nói thế không có nghĩa là nhà ông nằm đâu đó gần cái đồng hồ: ngược lại là khác – ta có thể nói vậy. Có lối đi tối tăm và bụi bặm dài hàng thước, với những cửa gỗ giữa các rầm nhà và cổng sắt chống chuột. Ông Pod dùng đủ thứ để xây những chiếc cổng này – một tấm của chiếc bàn nạo pho mát gập được, một cái nắp có bản lề của hộp đựng tiền nhỏ, những miếng kẽm vuông có lỗ của một chạn thức ăn cũ, một cái vỉ đập ruồi… “Không phải mẹ sợ chuột,” bà Homily thường nói, “Nhưng mẹ không chịu được cái mùi.” Arrietty đã hoài công van xin để được có một con chuột nhỏ bé cho riêng mình, một con chuột bé bị mù để cô tự tay nuôi – “giống như Eggletina đã từng có.” Nhưng bà Homily đập hai chiếc vung vào nhau mà thốt lên “Và nhìn xem điều gì đã xảy ra với Eggletina!” “Vậy điều gì,” Arrietty hỏi, “điều gì đã xảy ra với Eggletina?” Nhưng chẳng ai trả lời.
Chỉ có ông Pod mới biết đường xuyên qua các lối đi giao nhau dẫn đến cái lỗ dưới chiếc đồng hồ. Và chỉ có ông Pod mới mở được những cánh cổng. Có những cái móc gài phức tạp được làm từ cặp tóc và kim băng mà chỉ riêng ông Pod mới biết bí mật. Vợ con ông sống an toàn hơn trong những căn hộ ấm cúng ở phía dưới gian bếp, cách xa những rủi ro và nguy hiểm của ngôi nhà đáng kinh sợ phía trên. Nhưng có một cái lưới sắt trên bức tường gạch của ngôi nhà, ngay dưới mặt sàn của căn bếp phía trên, qua đó Arrietty có thể nhìn thấy khu vườn – một phần lối đi được rải sỏi và một bờ cỏ nơi hoa nghệ tây nở vào mùa xuân; nơi những cánh hoa bay đến từ một cái cây ngoài tầm mắt; và nơi mà sau này một bụi đỗ quyên sẽ nở hoa; và nơi có những chú chim bay đến – để mổ và đùa nghịch và có khi để đánh nhau. “Con lãng phí bao thì giờ vào những con chim đó,” bà Homily thường nói, “thế mà khi có chút việc phải làm thì con chẳng bao giờ có thời gian. Mẹ đã lớn lên ở một ngôi nhà,” bà Homily nói tiếp, “tuyệt chẳng có cái lưới sắt nào, thế nhưng chúng ta lại hạnh phúc hơn biết bao vì điều đó. Bây giờ thì rời khỏi đó và đi lấy cho mẹ khoai tây đi.”
Chính ngày hôm đó Arrietty, trong lúc lăn củ khoai tây phía trước mình đi từ phòng kho dọc theo lối đi bụi bặm ở dưới những tấm ván sàn, cáu kỉnh đá củ khoai làm cho nó lăn hơi nhanh vào trong bếp nhà họ, ở đó bà Homily đang cúi người trên lò.
“Con lại làm thế rồi,” bà Homily thốt lên, giận dữ quay lại, “suýt nữa thì đẩy mẹ vào nồi xúp. Với cả khi mẹ nói ‘khoai tây’ thì ý mẹ không phải là cả củ khoai tây. Lấy cái kéo, được chứ, và cắt một lát ra.”
“Đâu biết mẹ muốn bao nhiêu,” Arrietty lầm bầm nói, và bà Homily, với vẻ sốt ruột và khó chịu, tháo từ cái đinh trên tường xuống một bên lưỡi và cán của nửa cái kéo cắt móng tay, rồi bắt đầu cắt qua lớp vỏ.
“Con đã làm hỏng củ khoai tây này,” bà càu nhàu. “Bây giờ thì con không thể lăn nó trở lại được trên cả đám bụi, không thể làm thế một khi nó đã bị cắt ra.”
“Ôi, có sao đâu?” Arrietty nói. “Còn nhiều nữa mà.”
“Nói hay đấy nhỉ. Còn nhiều nữa. Con có biết,” bà Homily nói tiếp với vẻ nghiêm trọng, đặt nửa cái kéo cắt móng tay xuống, “rằng ông bố đáng thương của con luôn phải mạo hiểm tính mạng mình mỗi khi ông ấy đi mượn một củ khoai tây không?”
“Ý của con,” Arrietty nói, “là còn nhiều ở trong kho.”
“Thôi, giờ thì con tránh ra đi,” bà Homily nói, lại hối hả, “ý con thế nào đi nữa cũng được, hãy để mẹ nấu tiếp bữa tối.”
Arrietty đi tha thẩn qua cánh cửa mở vào phòng khách. A, lò sưởi đã được đốt và căn phòng trông sáng sủa ấm cúng. Bà Homily tự hào về phòng khách của mình: tường được dán mẩu vụn của những bức thư cũ gom được từ thùng giấy rác, và bà Homily đã sắp xếp sao cho những dòng chữ viết tay hàng ngang thành những đường kẻ dọc chạy từ sàn nhà đến trần nhà. Treo trên tường, lặp đi lặp lại trong những màu sắc khác nhau, là mấy tấm chân dung của Nữ hoàng Victoria hồi trẻ; đó là những con tem bưu chính, đã được ông Pod mượn vài năm trước đây từ cái hộp tem trên bàn viết trong phòng ăn sáng. Có một hộp nữ trang bằng sơn bóng, độn bông bên trong và nắp luôn mở, được họ dùng làm trường kỷ; và cái tủ hữu ích đó – một cái tủ com mốt làm từ những hộp diêm. Có một cái bàn tròn với khăn trải bằng nhung đỏ, được ông Pod chế tạo từ cái đáy bằng gỗ của một chiếc hộp đựng thuốc viên, đặt bên trên cái đế chạm trổ của một con mã trong bộ cờ. (Việc này đã gây nên rắc rối lớn ở trên nhà khi con trai cả của bà dì Sophy, trong một chuyến thăm chớp nhoáng vào giữa tuần, đã mời cha xứ “chơi một ván cờ sau bữa tối.” Rosa Pickhatcher, là người hầu lúc đó, xin nghỉ việc. Sau khi cô rời khỏi thì người ta mới phát hiện ra là các đồ đạc khác đã bị mất, và không ai khác được thuê thay thế chỗ của cô ta nữa. Từ đó trở đi bà Driver cai trị độc quyền). Riêng con mã – hay có thể nói là tượng bán thân của nó – được đặt trên một cái cột trong góc, ở đó trông nó rất đẹp, và làm căn phòng toát lên một không khí mà chỉ những bức tượng mới làm được.
Bên cạnh lò sưởi, trên chiếc giá sách nghiêng bằng gỗ, là bộ sách của Arrietty. Đây là một bộ sách thu nhỏ mà người thời Victoria rất thích in, nhưng đối với Arrietty thì có vẻ như đó phải là cỡ của những cuốn kinh nhà thờ rất lớn. Có các bộ sách của nhà xuất bản Bryce như bộ Từ điển Địa lý Thế giới của Tom Thumb, với những điều tra dân số mới nhất; bộ Từ điển của Tom Thumb, với những giải thích ngắn gọn các thuật ngữ khoa học, triết học, văn học và kỹ thuật; bộ Ấn bản của Tom Thumb về Hài kịch của William Shakespeare, có cả lời tựa về tác giả; một cuốn sách khác, mà các trang đều để trống, gọi là Hồi ký; và cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng, cuốn mà Arrietty ưa thích nhất là Nhật ký và Tục ngữ của Tom Thumb, với một câu tục ngữ cho mỗi ngày trong năm và, trong lời tựa, kể về cuộc đời của một người lùn tên là Tướng Tom Thumb, kết hôn với cô gái có tên Mercy Lavinia Bump. Có một bản in khắc xe song mã của họ, với những chú ngựa nhỏ – cỡ bằng con chuột. Arrietty không phải cô bé ngốc nghếch. Cô bé biết con ngựa không thể bé được bằng con chuột, nhưng cô bé không nhận ra rằng Tom Thumb, cao gần bảy mươi phân, sẽ được coi như người khổng lồ đối với một Người Vay Mượn.
Arrietty đã học đọc từ những cuốn sách này, và học viết bằng cách nghiêng đầu chép lại các chữ viết lên tường. Dù vậy, cô bé không phải lúc nào cũng viết nhật ký, tuy hầu như ngày nào cô bé cũng lấy cuốn sách đó ra để đọc tục ngữ, việc này đôi lúc cũng an ủi cô bé. Tục ngữ của ngày hôm nay là, “Càng đi xa càng gặp nhiều rắc rối,” và ở phía dưới ghi, “Dòng hiệp sĩ Garter, thành lập năm 1348.” Cô bé bê cuốn sách đến lò sưởi và ngồi xuống, đôi chân gác lên kệ lò sưởi.
Sách liên quan
Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe
Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.
Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?
- Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
- Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.