
Nơi Khu Rừng Chạm Tới Những Vì Sao – Web Tải Sách Miễn Phí Ebooks PDF
Giới thiệu & trích đoạn ebook
Sách Nơi Khu Rừng Chạm Tới Những Vì Sao của tác giả Glendy Vanderah mời bạn thưởng thức.
Đồng hồ báo thức gọi Jo thức dậy lúc bốn giờ, giờ bình thường vào những ngày cô phải di chuyển một quãng đường xa để đến khu thực địa. Dưới ánh sáng của ngọn đèn nhỏ, cô mặc áo thun rồi khoác một chiếc sơ mi ra bên ngoài, mang quần túi hộp và đôi bốt. Đến tận lúc bật ngọn đèn huỳnh quang ở bếp lên, cô mới nhớ ra bé gái kia. Thật khó tin bởi lúc mới đi nằm, cô trằn trọc suốt nửa tiếng và chẳng thể nghĩ gì khác ngoài cô bé đó. Cô nhìn ra cửa sau, chỗ mấy cái ghế xếp quanh bếp lò. Cô bật đèn ngoài hiên trước và bước ra phần hiên được ngăn cách với bên ngoài bằng cửa sổ. Không thấy con bé đâu. Chắc nó về nhà rồi.
Trong lúc đợi yến mạch chín, Jo làm bánh mì kẹp cá ngừ, đoạn bỏ vào hộp cùng ngũ cốc hỗn hợp để ăn vặt và một chai nước. Chừng hai mươi phút sau, cô ra khỏi nhà và đến khu thực địa lúc bình minh. Tranh thủ lúc khí trời tinh mơ còn mát mẻ, cô tìm tổ chim sẻ đất màu chàm dọc Đường Nhà Thờ, khu vực ít bóng râm nhất trong chín khu thực địa. Sau vài tiếng, cô chuyển sang khu Nông Trại Jory rồi tiếp đến là Đường Cave Hollow.
Chừng năm giờ thì cô xong việc, sớm hơn bình thường. Hai năm nay, kể từ lúc mẹ cô bị chẩn đoán ung thư và qua đời, mất ngủ đã trở thành một phần trong cuộc sống thường nhật của cô, nhưng chẳng hiểu vì lý do gì mà suốt ba đêm liên tục, cô trằn trọc hơn hẳn bình thường. Hôm nay cô muốn lên giường trước chín giờ để ngủ bù. Trước khi về nhà, cô tạt qua một sạp hàng nông phẩm, rồi mới rẽ đến Đường Turkey Creek. Lúc đó, Anh Bán Trứng, một chàng trai trẻ râu ria xồm xoàm, vẫn còn ngồi dưới cây dù xanh ở ngã tư giao với cao tốc của hạt[6]. Thỉnh thoảng, vào những ngày không làm việc do thời tiết mưa gió, Jo để ý rằng anh chàng này duy trì rất đều, cứ tối thứ Hai và sáng thứ Năm là anh lại đến đây bán trứng.
Anh Bán Trứng gật đầu chào khi Jo vòng qua khúc quanh. Cô vẫy tay lại và thầm ước giá mà mình cần trứng để giúp anh bán thêm được chút hàng, nhưng cô vẫn còn ít nhất bốn quả trong tủ lạnh.
Đường Turkey Creek là một con đường cụt trải sỏi dài năm dặm, kết thúc ở con suối và khu đất Nhà Kinney. Để chạy hết con đường này cũng tốn kha khá thời gian, nhất là khi chạy bằng xe SUV. Đi được chừng một dặm thì con đường hẹp lại, quanh co, đầy ổ gà, hằn theo vết xe chạy về phía cuối đường, ở một số vị trí bị suối xói mòn trong mưa lớn, dốc rất cao. Chạy về nhà trên con đường này là khoảng thời gian ưa thích trong ngày của Jo. Cô chẳng bao giờ ngờ được thứ gì sẽ xuất hiện ở khúc quanh tiếp theo: một con gà tây, một đám chim cút hay thậm chí là một con linh miêu đuôi cộc. Đoạn cuối con đường sẽ mở ra một khung cảnh nên thơ của nhánh sông, nước trong vắt và mấp mô đá. Và chỉ cần rẽ trái, Jo sẽ được trở về căn nhà gỗ xưa cũ trên ngọn đồi.
Nhưng lúc rẽ vào con đường trong khu đất Nhà Kinney, thứ cô nhìn thấy từ lối đi bộ quanh nhà không phải thiên nhiên hoang dã mà là cô bé ngoài hành tinh đến từ chòm Đại Hùng và chú chó Tiểu Hùng của nó. Đứa bé vẫn mặc cùng một bộ đồ ngủ từ đêm qua, và vẫn đi chân trần. Jo dừng lại, nhảy ra khỏi xe mà không buồn về số. “Sao con lại ở đây?”
“Con đã kể với cô,” cô bé giải thích, “con đến từ…”
“Con phải về nhà đi chứ!”
“Thì con sẽ về mà! Con hứa con sẽ về sau khi được thấy năm điều kỳ diệu.”
Jo lôi điện thoại từ trong túi quần ra. “Cô xin lỗi… Cô phải gọi cảnh sát thôi.”
“Cô mà gọi là con sẽ chạy đi ngay đấy. Con sẽ đi tìm nhà khác.”
“Con không được làm vậy! Ngoài kia có rất nhiều người kỳ cục. Và cả người xấu nữa…”
Đứa bé khoanh tay trước ngực. “Vậy thì cô đừng gọi cảnh sát!”
Lời khuyên bổ ích đấy. Được rồi, mình sẽ không gọi trước mặt nó. Jo cất điện thoại đi. “Con có đói không?”
“Cũng hơi hơi ạ,” đứa bé thành thật.
Có lẽ, nó chưa được ăn thêm chút gì từ sau bữa tối bên bếp lửa nhà cô. “Con có thích trứng không?”
“Con nghe đồn món trứng bác ngon lắm.”
“Có một người bán trứng ở đường dưới. Để cô đi mua vài quả.”
Cô bé nhìn Jo tiến về phía chiếc xe. “Nếu cô nói dối và đem cảnh sát tới, con sẽ chạy đi ngay lập tức.”
Ánh nhìn tuyệt vọng trong đôi mắt đứa bé khiến Jo cảm thấy bất an. Cô đánh xe vòng lên Đường Turkey Creek. Chạy khỏi nhà được chừng một dặm, cô dừng lại ở ngọn đồi có thể bắt được sóng và gọi tổng đài để xin số điện thoại cảnh sát trưởng báo trường hợp không khẩn cấp. Sau ba cuộc gọi bất thành, cô cất điện thoại vào hộp đựng vật dụng trên xe ô tô. Cô nảy ra một ý tưởng hay hơn.
Cô đến con đường ngoài vừa kịp lúc. Anh Bán Trứng vừa dẹp cây dù với tấm biển TRỨNG SẠCH của mình, nhưng chưa cất bàn và ba thùng trứng chưa bán hết vẫn đang để trên ghế. Jo dừng xe ở bãi cỏ bên vệ đường và chộp lấy ví tiền rồi bước khỏi xe. Cô chưa bao giờ thấy cả người anh, bởi những lần mua trứng trước giờ, anh luôn ngồi sau bàn. Anh cao chừng một mét tám, cơ thể vạm vỡ do công việc nặng nhọc hằng ngày, cô thích kiểu người có sức mạnh cân đối này hơn so với việc vai u thịt bắp nhờ nâng tạ.
Sách liên quan
Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe
Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.
Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?
- Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
- Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.