Sách này chia sẻ mục đích hỗ trợ người đọc cá nhân chưa có điều kiện mua sách giấy, hoàn toàn miễn phí và phi lợi nhuận. Sách được sưu tầm nhiều nguồn khác nhau mọi bản quyền thuộc về Tác Giả & Nhà Xuất Bản!

Giới thiệu & trích đoạn ebook

Sách Ranh Giới Định Mệnh của tác giả Suzanne Redfearn

Chúng tôi tấp xe vào trước cửa nhà và tôi rón rén bước ra khỏi ghế phụ.

Tôi nhìn mẹ đi thẳng một mạch về phía cửa mà không hề nói một lời nào, bà còn chẳng thèm liếc nhìn chồng hay đứa em trai Oz của tôi một lần dù họ đang rửa chiếc xe cắm trại của gia đình Miller ở ngay lối ra vào.

Đó là chiếc xe mà ba tôi đã mua từ khi ông mười chín tuổi và kể từ đó, nó phục vụ ông trong tất cả chuyến phiêu lưu, từ lần chạy đua cùng cơn lốc xoáy ở Trung Tây đến các cuộc du ngoạn leo núi, câu cá hay lướt sóng của ông.

Chú chó Bingo yêu quý của gia đình tôi chạy vọt lên theo mẹ tôi, vẫy vẫy đuôi nhưng rồi bỏ đi khi bị phớt lờ.

Bà đóng cửa, để nó lại bên ngoài cùng với chúng tôi. Nếu không có gì khác thì hành động này chứng tỏ việc bà tức giận đến mức nào.

Ngoài Aubrey thì Bingo chính là thành viên thứ hai của gia đình sống hòa thuận với mẹ tôi trong những ngày này, và tôi thường thấy bà ngồi cùng Bingo trên bãi cỏ, một tay cầm ly rượu còn tay kia vùi trong bộ lông của nó.

Karen siết chặt vai và hôn lên đầu tôi. “Không sao đâu nhóc. Tai nạn là một phần của cuộc sống mà.”

Tôi hờ hững gật đầu và dì ấy đi về phía nhà riêng của mình cách đó hai cánh cửa. Aubrey hết nhìn tôi lại đến nhìn phần đầu xe Mercedes bị móp, lắc đầu như thể tôi là một đứa đần độn rồi tiến đến chỗ ba để thuật lại toàn bộ sai lầm của tôi.

Tai nạn có thể là một phần trong cuộc sống của hầu hết mọi người nhưng chúng không phải là một phần trong cuộc sống của mẹ tôi. Theo như tôi biết, mẹ tôi chưa bao giờ gây tai nạn và bây giờ, nhờ có tôi, chiếc xe hơi hoàn hảo mà bà đã mua sau nhiều năm mơ ước đã bị phá hủy.

Oz đứng cách chỗ ba tôi và chị Aubrey vài bước chân, dùng vòi xịt chiếc Miller Mobile khiến nước tung tóe khắp nơi.

Em ấy ướt sũng từ đầu đến chân và bất chấp hiện tại khủng khiếp thế nào, tôi vẫn mỉm cười như mọi lần khi thấy em trai mình tận hưởng những điều nhỏ bé trong cuộc sống, chẳng cần lo lắng về thành tích hay vẻ bề ngoài mà hầu hết chúng tôi luôn bận lòng.

Mặc dù đã mười ba tuổi nhưng khả năng nhận thức của em chỉ bằng đứa trẻ lên sáu, và cảm xúc của em thậm chỉ còn đơn giản hơn, em ngây thơ như đứa trẻ mới tập đi.

Bố tôi cười rú lên khi Aubrey kể với ông rằng tôi có tài chế tạo nhạc cụ, chiếc xe hơi Accord mà tôi đâm vào biến thành phong cầm[1], hai tay chị ấy đan vào nhau rồi tách ra như thể đang chơi nhạc cụ trong khi bắt chước âm thanh va chạm của kim loại lạo xạo.

Không giống như mẹ, ba tôi là kiểu người gió chiều nào xoay chiều nấy, một vài lỗi trong hồ sơ cũng không phải là điều gì quá ghê gớm. Chiếc xe tải của ông chính là bằng chứng sống – nó còn nhiều tuổi hơn tôi, và có ít nhất một trăm vết sẹo.

Oz cất tiếng, “Ba ơi, đến rửa xe M&M đi,” nhưng ba tôi không nghe thấy em ấy. Ông đang quá hứng thú với câu chuyện của Aubrey, ông càng cười lớn hơn khi chị ấy nghiến răng, “Whrhrhr,” trong khi tay vẫn giả vờ chơi phong cầm. “Và mẹ hét lên, ‘Thắng lại!’ khiến cho Finn đạp chân ga một lần nữa – whrhrhr…”

Tôi muốn bỏ đi nhưng không biết nên đi đâu. Vào nhà với mẹ tôi thì miễn bàn rồi, còn Mo thì không có nhà vì cô ấy đang đi mua quần áo trượt tuyết chuẩn bị cho chuyến đi cùng chúng tôi. Vậy nên, tôi chỉ biết đứng đó chết trân và thở dài, ước sao Aubrey mau chóng hoàn thành xong câu chuyện và rời đi.

Oz cũng đang cảm thấy như vậy. Em ấy muốn ba tôi quay lại rửa xe cùng. Lông mày em nhíu lại trong khi để vòi nước phun thành một vũng trên bãi cỏ.

Tôi thấy Oz dần mất kiên nhẫn, tay em ấy siết chặt vòi nước và gương mặt trở nên tối sầm.

Và tôi có thể ngăn điều này.

“Whrhrhr,” Aubrey vẫn đang huyên thuyên.

Nhưng tôi đã không làm thế.

“Rồi mẹ hét lên, ‘Thắng ở bên kia!’’’

Nước phun vào tóc của Aubrey trước tiên, sau đó nhanh chóng chảy xuống chiếc áo ba lỗ bằng lụa rồi đến chiếc quần jean được thiết kế đặc biệt trước khi chảy xuống đôi bốt da mới toanh của chị ấy. Nhanh như cắt, ba tôi xoay người đứng giữa chị ấy và chiếc vòi phun, nhưng đã quá trễ. Aubrey ướt như chuột lột từ đầu đến chân, mái tóc duỗi thẳng dính bết vào mặt, áo sơ mi dán chặt vào da. Giống như một chú chó, chị ấy càu nhàu hất nước khỏi cánh tay và rồi không nói một lời nào, xoay người và đi tới chiếc xe của chị đang đậu bên đường.

“Dừng lại đi, Oz,” ba tôi ra lệnh, ông đưa hai tay ra trước mặt để chặn vòi phun nước và nghiêng đầu về một bên nhìn Aubrey lái xe rời đi.

“Chúa ơi,” ba tôi hét lên. “Trời đất quỷ thần ơi! Con chỉ xin năm phút với con gái con thôi mà. Có gì quá đáng đâu.” Ông nhìn trừng trừng xuyên qua dòng nước vào cánh cửa đang được đóng chặt, nơi mẹ tôi vừa mới trốn vào đó vài phút trước.

Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe

Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.

Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?

  • Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
  • Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x