Sách này chia sẻ mục đích hỗ trợ người đọc cá nhân chưa có điều kiện mua sách giấy, hoàn toàn miễn phí và phi lợi nhuận. Sách được sưu tầm nhiều nguồn khác nhau mọi bản quyền thuộc về Tác Giả & Nhà Xuất Bản!

Giới thiệu & trích đoạn ebook

Sách The Demonata Tập 2 – Kẻ Trộm Yêu Tinh của tác giả Darren Shan mời bạn thưởng thức.

Những kẻ trốn chạy

Điều kế tiếp tôi biết là tôi đang ở trên sàn phòng ngủ của tôi, thằng Art em tôi đang nằm sát ngực tôi. Ba Má tôi đang la hét gọi tôi, lắc lư tôi, chọc vào người tôi. Ba nhẹ nhàng bế Art ra khỏi vòng tay tôi. Má khom xuống cạnh tôi và ôm chặt lấy tôi, khóc òa bên trên cái đầu hói của tôi. Bà rên rỉ, gọi đi gọi lại tên tôi, hỏi tôi đã đi đâu, chuyện gì đã xảy ra, tôi có ổn không. Ba nhìn tôi đăm đăm như thể tôi có hai cái đầu, chỉ quay mắt đi chỗ khác để kiểm tra thằng Art, vẻ mặt của ổng hoàn toàn bối rối hoang mang.

Không còn ô ánh sáng màu xanh. Không còn tên quái vật. Và không còn ký ức về những gì đã xảy ra khi tôi bước qua đó theo tên quái vật có trái tim toàn rắn.

Tôi biết rằng tôi đã mất tích suốt nhiều ngày. Ba Má nghĩ rằng tôi đã bị bắt cóc, hoặc đi lang thang ra ngoài và bị lạc. Cảnh sát đã đi tìm tôi. Họ đăng ảnh tôi trên mấy tờ nhật báo và hỏi tất cả những người từng biết tôi. Ba Má cứ như phát điên. Má cứ khóc suốt, bảo rằng bà nghĩ tôi đã chết, rằng bà đã mất thêm một em bé khác. Tôi không thích cách bà nói về tôi như là một em bé, nhưng đây không phải là lúc để “sửa lưng” bà!

Tôi không thể nhớ chuyện gì đã xảy ra. Cho tới khoảnh khắc tôi bước vào làn ánh sáng xanh đó – hoàn toàn nhớ. Sau đó – chẳng có gì.

Ba Má không tin tôi. Họ nghĩ tôi nói dối hoặc còn bị sốc. Họ dồn dập tiếp chocolate nóng cho tôi trong bếp và liên tục vặn hỏi tôi, có lúc nhẹ nhàng, có lúc cay nghiệt, không ai trong cả hai ở tình trạng tự chủ hoàn toàn. Họ chuyền thằng Art qua lại, hỏi tôi những câu hỏi về việc rốt cục làm sao nó lại đi với tôi. Tôi đoán hẳn nó cũng đã bị mất tích sau khi tôi mất tích.

– Con có thể bế thằng Art không?

Tôi hỏi, trong một khoảng tạm lắng ngắn ngủi trong cuộc điều tra.

Má đưa nó cho tôi, quan sát chúng tôi một cách ngờ vực, có lẽ sợ rằng chúng tôi lại mất tích lần nữa. Dạo trước tôi có một đứa em gái, Annabella. Nó chết khi còn bé lắm. Tôi không thể nhớ nhiều về nó, khi đó tôi mới bốn tuổi. Nhưng tôi sẽ không bao giờ quên những giọt nước mắt của Ba Má, nỗi bất hạnh, sự mất mát mà tôi cảm nhận được trong bầu không khí quanh tôi. Lúc đó bản thân tôi cũng không hơn một em bé là mấy, nhưng tôi biết có một điều gì đó kinh khủng đã xảy ra, và tôi có thể thấy Ba Má buồn khổ ra sao. Tôi đoán là họ chưa bao giờ vượt qua được chuyện đó. Cũng tự nhiên thôi khi lúc này họ tỏ ra lo lắng buồn phiền hơn hầu hết những bậc cha mẹ khác.

Tôi tung hứng thằng Art lên xuống trên hai đầu gối của tôi, thủ thỉ chuyện trò với nó, bảo với nó rằng mọi chuyện đều ổn cả.

– Em là em bé bỏng của anh. Anh sẽ chăm sóc em. Sẽ tốt thôi mà.

Nó chả quan tâm mấy. Trông nó có vẻ buồn ngủ hơn là sợ sệt. Còn quá nhỏ nên chưa thể cảm nhận được điều tệ hại.

Ba Má tôi nhìn nhau câm lặng rồi để cho chúng tôi yên một lúc, đi ra ngoài hành lang để thảo luận về hoàn cảnh đó. Họ không khép cửa lại, và cất tiếng gọi tôi mỗi khi ngưng trò chuyện, với Art, để chắc ăn rằng chúng tôi vẫn còn ở đó.

Họ cho chúng tôi vào giường ngủ lúc một giờ sáng. Gương mặt họ đỏ gay và căng thẳng. Má đặt tôi lên giường và để cho Art nằm ngủ cạnh tôi. Bà vuốt nhẹ mặt nó trong lúc kéo tấm chăn trùm quanh người nó. Sắp khóc òa trở lại. Ba kéo Má ra, hôn tôi, rồi đưa Má quay trở về phòng ngủ của họ, để cho tôi và Art ngủ.

Tôi thức giấc vào giữa đem. Ba Má đang cãi cọ. Tôi không biết là về chuyện gì. Má đang nói:

– Chúng ta hãy cho nó vài hôm. Quan sát. Chờ đợi. Nếu có ai nói gì, hay tìm kiếm nó…

Ba la lớn:

– Em điên rồi! Chúng ta không thể! Điều này là sai! Chuyện gì sẽ xảy ra nếu cảnh sát…

Tôi trôi trở lại vào giấc ngủ.

Buổi sáng. Thêm nhiều câu hỏi. Má đặt Art ngồi trên lòng và cho nó ăn, cười mỉm hoặc bật cười to một cách điên rồ mỗi khi nó ríu rít bập bẹ với bà. Thật tuyệt khi tôi không thấy ghen với thằng em nhỏ của mình vì bà hầu như không nhận ra tôi cũng đang ở đó.

Ba không vui. Ông cứ nhìn chằm chằm vào Má và thằng Art. Đặt thêm nhiều câu hỏi với tôi. Cố giúp tôi mở khóa những hồi ức của tôi. Yêu cầu tôi thuật lại từng bước một những gì tôi đã trải qua trong cái đêm tôi biến mất. Tôi bảo với ông tôi đang ở trong phòng ngủ, đang ngồi chơi và đó là tất cả những gì tôi nhớ. Tôi không nói tới tụi ánh sáng và tên quái vật. Giọng nói nội tâm đã nói với tôi đêm đó bảo tôi đừng kể. Bảo rằng nếu tôi kể sự thật, tôi chỉ rước thêm nhiều rắc rối. Ba tôi hỏi:

– Con có ngủ không?

– Không ạ.

– Có ai đi vào phòng hay không?

– Không ạ.

– Có ai đứng ở cửa sổ không?

Tôi mất một lúc để nhớ lại:

– Không ạ.

– Còn về Art…thì sao? Con có thể nhớ con có nó ở đâu… bằng cách nào không?

– Không ạ.

Ổng chửi thề và đưa cả hai tay lên vò đầu bứt tóc. Lại nhìn Má và Art. Má đang nghiêm khắc nhìn lại ông, giữ chặt Art trong lòng như một tấm khiên. Tôi không biết cái nhìn của bà có ý nghĩ gì, nhưng tôi mừng là bà không nhìn tôi theo cách đó – đôi mắt rất đáng sợ!

Ba gọi điện cho cảnh sát và họ tới đầy nhà. Ông ngồi với tôi trong lúc họ hỏi nhiều câu hỏi. Má ở trong phòng ngủ với thằng Art. Ba bảo không cần nói về nó với cảnh sát. Điều đó chỉ thêm rối việc. Vì Art còn quá nhỏ nên không thể nói với họ về bất cứ chuyện gì, họ muốn tập trung vào những gì đã xảy đến với tôi.

Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe

Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.

Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?

  • Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
  • Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x