Sách này chia sẻ mục đích hỗ trợ người đọc cá nhân chưa có điều kiện mua sách giấy, hoàn toàn miễn phí và phi lợi nhuận. Sách được sưu tầm nhiều nguồn khác nhau mọi bản quyền thuộc về Tác Giả & Nhà Xuất Bản!

Giới thiệu & trích đoạn ebook

Sách The Demonata Tập 3 – Thị Trấn Slawter của tác giả Darren Shan mời bạn thưởng thức.

PRAY AT HIM

Thoạt tiên, khi tôi vừa trở lại, trường học thật là xa lạ. Tôi đã trải qua nhiều tháng bên ngoài hệ thống, mới đầu là trong viện tâm thần, rồi trong tòa gia thự với chú Dervish. Tôi cần một quãng thời gian để tìm lại chỗ đứng của mình. Trong hai học kỳ đầu tôi không thật sự trò chuyện với bất kỳ ai ngoại trừ thằng Bill-E và giáo viên tư vấn, thầy Mauch, được biết nhiều hơn với cái tên Mauch Bất Hạnh vì khuôn mặt dài thoòng của ổng. Tôi luôn là tay nổi tiếng ở trường học cũ, có nhiều bạn bè, tích cực tham gia nhiều đội thể thao. Mr. Cool.

Tất cả những thứ đó đã thay đổi ở Carcery Vale. Tôi rụt rè, không chắc về bản thân mình, miễn cưỡng tham dự vào những cuộc đối thoại hay những sự kiện sau giờ học. Trên đỉnh của cái địa ngục mà tôi đã trải qua còn có chú Dervish phải trông nom. Chú cần có tôi ở nhà. Tôi trở thành một đứa trẻ vô danh tiểu tốt, kẻ trải qua quá nhiều thời gian một mình hay với một người bạn vụng về tương tự (bước lên phía trước đi, Bill-E Spleen).

Giờ mọi thứ đó đã đổi thay. Tôi đã chui ra khỏi cái vỏ ốc của mình chút ít, giống với con người cũ trước đó của mình hơn, không còn im lìm trong lớp hay ngại chuyện trò với mấy đứa trẻ khác. Tôi luôn luôn lớn con hơn hầu hết mọi đứa trạc lứa tuổi của tôi. Ngày xưa, tôi là một thằng nhóc phô trương và hay lợi dụng sự to con của mình để đòi hỏi sự tôn trọng. Ở làng Vale tôi đã gục đầu so vai, cố thu mình lại để bản thân trông có vẻ nhỏ nhắn hơn.

Chuyện đó không còn nữa. Tôi không còn là Mr. Flash[3], nhưng giờ đây tôi cũng không tự giấu mình. Tôi không thấy cần phải làm chuyện đó.

Tôi có nhiều bạn mới. Charlie Rall, Robbie McCathy, Mary Hayes. Và Loch Gossel. Loch to con, không vạm vỡ bằng tôi, nhưng suýt soát với tôi hơn bất kỳ ai khác. Nó đấu vật khá nhiều – đấu vật thật sự, chứ không phải thứ diễn trò mà bạn xem trên tivi. Nó cứ cố xúi tôi tham gia vào đội của nó từ khi tôi bắt đầu tới trường. Tôi cưỡng lại một thời gian khá lâu, nhưng giờ đây tôi nghĩ cũng nên thử xem sao.

Loch còn có một cô em gái, Reni. Con bé xinh đáo để, thậm chí nếu nó có một cái mũi có thể khiến cho Gonzo[4] phải xấu hổ! Rất nhiều lần tôi đăm đăm nhìn nó và thỉnh thoảng nó cũng đá lông nheo với tôi. Tôi nghĩ nó sẽ đi chơi với tôi nếu tôi đề nghị. Tôi chưa làm chuyện đó. Chưa. Nhưng sẽ sớm thôi… có lẽ… nếu tôi có thể kềm bớt sự hồi hộp.

Kết thúc một ngày đến trường khuôn mẫu. Tôi ngáp dài trong suốt những giờ học, sốt ruột mong tới giờ ăn trưa để có thể la cà tán phét với lũ bạn về những cuốn phim, âm nhạc, tivi, các trò chơi trên máy vi tính, bất cứ thứ gì. Bill-E tham gia với chúng tôi trong một số trò. Tôi không còn dành nhiều thời gian cho Bill-E như trước. Nó không hợp với tụi bạn mới của tôi – chúng nghĩ là nó có vẻ “học giả” quá. Chúng không chế nhạo nó khi tôi có mặt, nhưng tôi biết chúng làm thế khi tôi không có mặt. Tôi thấy khó chịu vì chuyện đó và cố giúp Bill-E thoải mái để tụi bạn có thể nhìn thấy khía cạnh thật sự của nó. Nhưng nó hồi hộp khi ở gần những đứa khác, hành động một cách khác biệt, trở thành cái đích cho những trò đùa của chúng.

Tôi nghĩ tới Bill-E trong lúc đi bộ về nhà. Tôi không muốn chúng tôi ngưng là bè bạn của nhau. Nó là em trai tôi và nó thật sự tốt với tôi hồi tôi mới tới đây. Nhưng điều đó thiệt là khó vì tôi cũng không muốn đánh mất những đứa bạn mới. Tôi đoán là tôi phải khá vất vả để làm cho nó cảm thấy như là một phần của nhóm. Thử và cố hành động như một trong những thằng nhóc trong tivi, chúng luôn luôn giải quyết được các vấn đề của chúng vào cuối chương trình.

Chú Dervish đang ngồi trên các bậc thang khi tôi bước vào nhà. Tôi ướt nhẹp – trời đã mưa như trút suốt hai giờ qua. Bình thường, khi thời tiết xấu, chú chạy xe mô tô đến đón tôi. Hôm nay, khi không thấy bóng dáng chú đâu hết, tôi đoán là tâm trạng của ổng không khá hơn lên kể từ giờ điểm tâm. Tôi đoán đúng. Chú tôi vẫn ngơ ngác như lúc sáng, nhìn thẫn thờ vào khoảng không, không nhận ra tôi cho tới lúc tôi đứng ngay trước mặt ổng.

– Chú Dervish! Nè, chú Derveeshio! Quay lại mặt đất nào! Có thấy cháu không, thuyền trưởng?

Chú chớp mắt, mày cau lại như thể không biết tôi là ai, rồi mỉm cười:

– Grubbs. Cháu còn sống. Ta đã nghĩ… – Nét mặt ổng sáng lên – Xin lỗi. Ta đang nghĩ chuyện đâu đâu.

Tôi ngồi xuống cạnh ổng.

– Một ngày tồi tệ hả chú?

– Không thể nhớ. Sao cháu về nhà sớm vậy?

Tôi đưa đồng hồ lên và khỏ nhẹ vào nó. Chú Dervish xem giờ. Thở dài:

– Ta đang đánh mất nó, Grubbs ạ.

Ruột gan tôi thắt lại, nhưng tôi không để cho ổng nhìn thấy sự sợ hãi của tôi.

– Đang đánh mất cái gì? Sự tỉnh táo của chú hả? Chú không thể mất cái chú chưa hề có.

Chú Dervish nhìn xuống đôi bàn chân, để trần và bẩn thỉu:

– Sự tự chủ của ta. Trước đây ta không như thế này. Ta không trống rỗng và đãng trí như vầy. Phải không?

Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe

Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.

Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?

  • Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
  • Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.

0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x