
Vạt Nắng Sau Hè – Đọc Sách Online Ebooks PDF
Giới thiệu & trích đoạn ebook
Sách Vạt Nắng Sau Hè của tác giả Chu Sa Lan mời bạn đọc thưởng thức.
Chương 2
Nắng tháng 6 chói chang. Gió mát từ mặt sông rộng bốc lên làm cho Hương Điểm cảm thấy dễ chịu. Mỗi buổi chiều, bất kể xuân hạ thu đông, trừ những ngày có tuyết rơi nhiều và hai ngày cuối tuần, nàng đều ra River Park đi bộ. Đối với nàng, đi bộ có nhiều cái hay ho và bổ ích. Vừa là môn thể dục lành mạnh, đi bộ còn là một hình thức an dưỡng tinh thần sau một ngày làm việc mệt nhọc. Con đường chạy dọc theo bờ sông được nàng ưa thích nhất vì mát mẻ, phong cảnh đẹp và không có đông người lắm.
Đang nhàn nhã tản bộ Hương Điểm hơi ngừng lại rồi mỉm cười thích thú. Trên cái băng gỗ có một người đang ngồi im lặng nhìn ra dòng sông lặng lờ nước chảy.
– Bác An Hóa…
Hương Điểm gọi nhỏ. An Hóa quay đầu lại. Cô gái hơi ngạc nhiên vì thoáng thấy ánh mắt của ông ta long lanh như muốn khóc.
– Cháu đó à… Cháu làm gì ở đây?
– Dạ cháu đi bộ… Cháu ra đây đi bộ mỗi chiều… Còn bác làm gì ở đây?
An Hóa cười. Hương Điểm thấy nụ cười của ông ta thật buồn.
– Bác ra ngồi đây nhìn dòng sông…
Ngừng lại giây lát ông ta nói như để làm rõ ý câu nói của mình.
– Bác nhớ nhà nên ra đây nhìn dòng sông cho đỡ nhớ nhà…
Hương Điểm tự động ngồi xuống cạnh An Hóa. Nàng cũng nhìn ra dòng sông rồi lát sau mới thở dài nhè nhẹ.
– Cháu qua Mỹ lúc cháu được bảy tuổi. Vì còn nhỏ nên cháu không nhớ được nhiều. Cháu chỉ còn nhớ là nhà bà ngoại cất ở bên cạnh con sông nhỏ. Buổi trưa tắm sông thật mát…
An Hóa quay qua nhìn Hương Điểm. Anh thấy một khuôn mặt thanh thú, ánh mắt long lanh, cái trán rộng hơi gồ lên và nụ cười có pha chút gì tinh nghịch.
– Quê ngoại của cháu ở Giồng Trôm. Bác biết Lương Hòa hôn?
An Hóa gật đầu cười.
– Như vậy con sông mà cháu nói là sông Bến Tre bởi vì làng Lương Hòa nằm cạnh sông Bến Tre. Hồi trước năm 75 bác đi lính hải quân thành ra đi nhiều nơi lắm. Sông Đồng Nai ở Biên Hòa, sông Sài Gòn, sông Lòng Tảo, sông Nhà Bè, sông Vàm Cỏ Đông và Tây, sông Mỹ Tho, Ba Lai, Hàm Luông, Cổ Chiên bác đều có đi qua…Nước mình sông rạch nhiều lắm đi hoài cũng chưa hết…
– Vậy hả bác… Chắc tại vì bác đi nhiều nên bác mới nhớ con sông, mới nhớ nhà hả bác?
An Hóa cười buồn khi nghe câu hỏi của Hương Điểm. Hơi gật đầu anh cười nói.
– Có lẽ như vậy. Ngoài ra còn một lý do khác…
– Lý do gì hả bác?
Trước khi hỏi Hương Điểm thầm đoán đó là lý do cá nhân, nhưng nàng vẫn muốn hỏi để thỏa mãn sự tò mò và cũng để có chuyện để nói với An Hóa, một người mà ngay lần đầu tiên chuyện trò nàng sớm cảm nhận có cái gì khác lạ không giống như những người bình thường mà nàng gặp gỡ hằng ngày.
– Lý do cá nhân…
An Hóa trả lời úp mở như không muốn thố lộ tâm tình.
– Bác nói cho cháu nghe đi rồi cháu mời bác đi ăn kem. Đằng kia có chỗ bán kem ngon lắm bác…
Câu nói của Hương Điểm làm cho An Hóa bật cười một cách vui vẻ.
– Bác có phải con nít đâu mà cháu đem kem ra dụ. Ăn kem không chưa đủ. Ăn cơm tối nữa…
Hương Điểm gật đầu liền.
– Dạ ăn cơm tối. Đây là dịp để cho cháu cám ơn bác vá bánh xe của cháu.
– Hồi tháng 4 năm 75 bác đi có một mình còn vợ bác và hai đứa con bị kẹt ở lại. Mấy năm sau vợ bác và hai đứa nhỏ vượt biên nhưng bị chết trên biển. Từ đó bác sống một mình…
An Hóa ngừng nói có lẽ vì nghẹn lời.
– Cháu xin chia buồn với bác…
Trong lúc nói Hương Điểm nhìn An Hóa. Nàng thấy ánh mắt của người lính thủy già nua như mất hút vào dòng sông. Ánh mắt của ông ta thật buồn.
– Từ đó tới nay bác sống một mình. Cứ mỗi lần nhớ nhà, nhớ vợ con, bác lại ra đây nhìn dòng sông, nói chuyện với dòng sông. Bác có cảm tưởng như bác gái đang chờ đợi…
Hương Điểm chợt đưa tay ra nắm lấy bàn tay của An Hóa và giữ chặt lại như sợ ông ta sẽ nhảy xuống sông để quyên sinh. Ông ta cười buồn nhìn cô gái.
– Cháu đừng có sợ. Bác không tự tử đâu…
Hương Điểm cười rụt bàn tay của mình lại rồi đứng lên.
– Đi bác… Cháu với bác đi ăn kem xong rồi mình đi ăn tối. Cháu đi bộ ba dặm rồi cháu đói bụng muốn xỉu nè bác…
Thấy An Hóa vẫn còn ngồi yên nàng cười hăm he.
– Bác mà không đứng dậy là cháu sẽ bợ đít bác đó… Bác nghe chưa…
Hương Điểm cười hắc hắc như để che đậy ý nghĩ nào đó đã làm cho khuôn mặt trắng xanh của nàng hồng lên. An Hóa chậm chạp đứng dậy. Nhìn cô gái tuổi vào khoảng đứa con đầu lòng của mình ông ta thở hắt hơi dài.
– Đi ăn kem thời cháu trả tiền còn đi ăn tối thời bác trả tiền. Chịu hông?
Hương Điểm chưa kịp nói lời nào An Hóa chắc giọng.
– Chịu thời bác mới đi bằng không bác đi về nhà khò…
– Chịu… Bác nghiêm mà khó tính còn hơn ba của cháu nữa…
– Ba của cháu mạnh?
Hương Điểm nói với giọng buồn buồn.
– Dạ mạnh thời cũng mạnh nhưng yếu lắm…
An Hóa lẩm bẩm. Mặc dù anh lẩm bẩm song cô gái đi bên cạnh cũng nghe được.
– Người quen lần lượt về lại với quê hương chỉ còn trơ lại mình… Biết bao giờ mới tới phiên mình…
Ăn kem xong An Hóa hẹn bảy giờ tối sẽ lại nhà đón Hương Điểm đi ăn.
7 giờ tối. Nghe tiếng chuông reo nàng bước ra mở cửa.
– Bác vào nhà ngồi chờ cháu một chút…
Hơi ngần ngừ giây lát rồi An Hóa cũng chậm rãi bước vào nhà của Hương Điểm. Phòng khách nhỏ nhưng ngăn nắp và sạch sẽ. Cách trang hoàng cũng giản dị.
Sách liên quan
Donate Ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe
Nhằm duy trì website tồn tại lâu dài và phát triển, nếu bạn yêu thích Taiebooks.com có thể ủng hộ chúng tớ 1 ly cafe để thêm động lực nha.
Bạn cần biết thêm lý do để ủng hộ Taiebooks.com ?
- Website cần duy trì tên miền, máy chủ lưu trữ dữ liệu tải ebook và đọc online miễn phí.
- Đơn giản bạn là một người yêu mến sách & Taiebooks.com.